Quảng cáo
3 câu trả lời 47
Đoạn a: Điệp cấu trúc "Buồn trông..."
Xác định: Cấu trúc "Buồn trông..." được lặp lại 4 lần ở đầu mỗi cặp câu lục bát (câu 1, 3, 5, 7).
- Phân tích tác dụng:
+ Về nội dung: Tạo nên một điệp khúc buồn thương da diết. Mỗi chữ "buồn trông" mở ra một cảnh vật khác nhau (cửa bể, ngọn nước, nội cỏ, gió cuốn), qua đó khắc họa sâu sắc nỗi cô đơn, tuyệt vọng và tâm trạng lo âu về tương lai vô định của Thúy Kiều khi ở lầu Ngưng Bích.
+ Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập như những lớp sóng lòng trào dâng, khiến nỗi buồn không chỉ dừng lại ở tâm trạng mà lan tỏa, bao trùm lên toàn bộ không gian. Đây chính là nghệ thuật "tả cảnh ngụ tình" đặc sắc.
Đoạn b: Điệp cấu trúc "Khi...", "Sao..." và "Mình..."
- Xác định: * Lặp từ/cấu trúc chỉ thời gian: "Khi tỉnh rượu/ lúc tàn canh", "Khi sao...".
+ Lặp từ chỉ đối tượng: "nghĩ mình/ mình lại thương mình".
+ Lặp cấu trúc nghi vấn: "Khi sao.../ Giờ sao...", "Mặt sao.../ Thân sao...".
- Phân tích tác dụng:
+ Về nội dung: Nhấn mạnh sự đối lập nghiệt ngã giữa quá khứ êm đềm ("phong gấm rủ là") và hiện tại bẽ bàng ("tan tác như hoa giữa đường"). Cụm từ "mình lại thương mình" cho thấy sự thức tỉnh về nhân cách và lòng tự trọng của Kiều giữa chốn lầu xanh.
+ Về nghệ thuật: Tạo giọng điệu ai oán, xót xa như tiếng thở dài não nuột, thể hiện sự bế tắc và tủi nhục tột cùng của nhân vật.
Đoạn c: Điệp cấu trúc "Đã...", "Cho..." và "Sao cho..."
- Xác định:
+ Lặp từ: "đã cho/ đã đầy", "làm cho/ cho hại/ cho tàn/ cho cân".
+ Cấu trúc cầu khiến/nghi vấn: "sao cho...".
- Phân tích tác dụng:
+ Về nội dung: Thể hiện sự phẫn uất trước định mệnh khắt khe. Các từ "cho" liên tiếp xuất hiện cho thấy sự dồn ép, đày đọa của số phận (hay chính là sự sắp đặt nghiệt ngã của hóa nhi) lên thân phận người phụ nữ tài hoa.
+ Về nghệ thuật: Tạo tiết tấu nhanh, mạnh, đanh thép như lời chất vấn, lời oán trách đối với cuộc đời bất công. Nó nhấn mạnh sự quá đáng, tàn nhẫn mà nhân vật phải chịu đựng.
=> Tổng kết chung
Biện pháp lặp cấu trúc trong thơ Nguyễn Du không chỉ tạo nên tính nhạc cho câu thơ mà còn là đòn bẩy tâm lý, giúp người đọc cảm nhận rõ rệt sự bế tắc, nỗi đau và những biến động dữ dội trong nội tâm của Thúy Kiều.
a. Đoạn thơ "Buồn trông..." (Tâm trạng Thúy Kiều ở lầu Ngưng Bích)
Xác định biện pháp: Lập cấu trúc cụm từ "Buồn trông" ở đầu mỗi câu lục (câu 6 chữ). Cấu trúc đầy đủ là: Buồn trông + [hình ảnh thiên nhiên] + [trạng thái/tính chất].
Phân tích tác dụng:
Về nhịp điệu: Tạo âm hưởng trầm buồn, đều đặn như những đợt sóng lòng lớp lớp gối lên nhau, nhấn mạnh sự bế tắc, quẩn quanh của Kiều.
Về nội dung: Chữ "trông" thể hiện cái nhìn hướng ra xa để tìm kiếm sự hy vọng, nhưng đáp lại chỉ là sự vô định ("cánh buồm xa xa", "hoa trôi man mác").
Về nghệ thuật: Điệp cấu trúc kết hợp với nghệ thuật tả cảnh ngụ tình. Mỗi lần "buồn trông" là một nỗi lo sợ khác nhau: lo cho thân phận cô độc, lo cho tương lai vô định và cuối cùng là sự hãi hùng trước giông bão cuộc đời ("ầm ầm tiếng sóng").
b. Đoạn thơ "Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh..." (Nỗi lòng tê tái của Kiều ở lầu xanh)
Xác định biện pháp: * Lập cấu trúc đối ứng: "Khi... lúc..." (Khi tỉnh rượu / lúc tàn canh).
Lập cấu trúc câu hỏi tu từ: "Khi sao... / Giờ sao...", "Mặt sao... / Thân sao...".
Điệp từ: "Mình" (nghĩ mình, mình lại thương mình).
Phân tích tác dụng:
Về nội dung: Nhấn mạnh sự đối lập nghiệt ngã giữa quá khứ êm đềm ("phong gấm rủ là") và hiện tại phũ phàng ("tan tác như hoa giữa đường").
Về tâm trạng: Việc lặp lại cấu trúc câu hỏi "sao..." cho thấy sự bàng hoàng, tự vấn và đớn đau tột độ. Chữ "mình" lặp lại 3 lần trong một câu thơ khắc họa sâu sắc sự cô độc: Kiều chỉ còn biết đối diện với chính mình để tự thương, tự xót.
Ý nghĩa: Khẳng định ý thức về nhân phẩm của Thúy Kiều – dù trong vũng bùn, nàng vẫn luôn tự ý thức về nỗi đau và sự nhục nhã của bản thân.
c. Đoạn thơ "Đã cho lấy chữ hồng nhan..." (Lời than về số phận)
Xác định biện pháp: * Lập cấu trúc động từ: "Đã cho... làm cho... cho... cho... cho...".
Cấu trúc đối lập: "Đã... sao..." (Đã đày vào kiếp phong trần / Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi).
Phân tích tác dụng:
Về ý nghĩa: Thể hiện sự phẫn uất trước sự trớ trêu của tạo hóa (ông Trời). Các chữ "cho" lặp lại liên tiếp tạo cảm giác về sự dồn ép, bắt bớ của định mệnh đối với người phụ nữ tài hoa.
Về thái độ: Cấu trúc "Đã... sao..." giống như một lời chất vấn đầy cay đắng. Nó cho thấy bi kịch của Kiều không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là sự hành hạ về nhân phẩm ("sỉ nhục").
Tác động: Tạo nên giọng điệu oán thán, nhức nhối, làm nổi bật tư tưởng nhân đạo của Nguyễn Du khi viết về quyền sống và nỗi khổ của người phụ nữ.
Tóm lại
Biện pháp lập cấu trúc trong cả 3 đoạn thơ đều đóng vai trò là sợi dây kết nối cảm xúc, làm cho lời thơ trở nên nhạc tính hơn và đặc biệt là đẩy kịch tính nội tâm nhân vật lên đến cao trào.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
86312 -
Hỏi từ APP VIETJACK73226
-
56508
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46588 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
40889 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
38745 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37336 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32085
