viết bai văn nghị luận khoảng 600 chữ phân tích nét đặc sắc nội dung và hình thức truyện ngắn tầng hai của tác giả phong điệp
Quảng cáo
6 câu trả lời 255
Truyện ngắn “Tầng hai” của nhà văn Phong Điệp là một lát cắt tinh tế về đời sống đô thị hiện đại, nơi những người trẻ đang chật vật tìm kiếm chỗ đứng cho mình. Tác phẩm không chỉ thu hút độc giả bởi cốt truyện nhẹ nhàng, gần gũi mà còn bởi những chiêm nghiệm sâu sắc về mối quan hệ giữa người với người trong một không gian sống chật hẹp.
Về mặt nội dung, “Tầng hai” xoay quanh cuộc sống của Phan – một cô gái trẻ thuê nhà tại tầng một của một ngôi nhà hai tầng. Toàn bộ thế giới quan của Phan trong truyện dường như chỉ gói gọn trong việc quan sát, lắng nghe và suy đoán về cuộc sống của gia đình chủ nhà ở tầng trên qua những âm thanh vọng xuống. Nét đặc sắc đầu tiên về nội dung chính là sự đối lập giữa hai không gian sống. Phan đại diện cho những người trẻ nhập cư, sống một cuộc đời "tạm" trong sự cô độc và tẻ nhạt. Ngược lại, gia đình tầng hai với đôi vợ chồng già và người con trai lại đại diện cho sự ấm áp, quy củ và tràn đầy yêu thương. Phan say mê lắng nghe những âm thanh từ tầng hai: tiếng bước chân, tiếng cười nói, tiếng dọn dẹp... vì đó là những âm thanh của một "gia đình thực sự" mà cô đang thiếu vắng. Tuy nhiên, giá trị nhân văn cao cả của truyện nằm ở sự thức tỉnh của nhân vật. Ban đầu, Phan quan sát tầng hai vì tò mò, vì muốn khỏa lấp sự trống trải. Nhưng dần dần, cô nhận ra mình đang sống dựa vào cảm xúc của người khác. Sự việc người con trai tầng hai qua đời vì tai nạn đã giáng một đòn mạnh vào tâm lý của Phan. Nó phá vỡ cái vỏ bọc yên bình giả tạo mà Phan hằng tưởng tượng. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp: Đừng chỉ sống bằng cách "nghe ngóng" cuộc đời của người khác. Mỗi người cần phải bước ra khỏi vỏ ốc, sống thực sự và trân trọng từng khoảnh khắc kết nối đời thực thay vì những ảo ảnh âm thanh. Về mặt nghệ thuật, Phong Điệp đã thể hiện sự cao tay trong việc xây dựng không gian và âm thanh. Truyện rất ít hành động kịch tính nhưng lại giàu sức gợi. Tác giả đã biến "âm thanh" thành một nhân vật đặc biệt. Những tiếng động từ tầng hai không chỉ mô tả sinh hoạt mà còn khắc họa tính cách và tâm trạng con người. Cách kể chuyện chậm rãi, đi sâu vào dòng tâm tư của Phan giúp độc giả cảm nhận rõ rệt nỗi cô đơn của người trẻ giữa lòng thành phố. Điểm nhìn trần thuật cũng là một nét đặc sắc. Truyện được kể qua cái nhìn của Phan – một điểm nhìn hạn trị nhưng lại tạo ra sự tò mò và bất ngờ. Độc giả cùng Phan xây dựng nên một hình ảnh gia đình tầng hai hoàn hảo, để rồi cùng Phan bàng hoàng trước bi kịch cuối truyện. Cách kết thúc mở với hình ảnh Phan quyết định mở cửa sổ, nhìn ra thế giới bên ngoài thay vì chỉ dán tai lên trần nhà là một dụng ý nghệ thuật xuất sắc, thể hiện sự thay đổi trong nhận thức.
Tổng kết lại, bằng ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, truyện ngắn “Tầng hai” của Phong Điệp đã khắc họa thành công bức tranh tâm lý của con người hiện đại. Tác phẩm không chỉ phê phán lối sống khép kín, thờ ơ mà còn khơi gợi khao khát về sự kết nối chân thành giữa người với người. Đây thực sự là một nốt lặng đầy ý nghĩa trong dòng chảy văn học đương đại Việt Nam.
Phong Điệp là cây bút nữ tiêu biểu của văn xuôi Việt Nam đương đại, thường viết về đời sống đô thị với những lát cắt tinh tế của tâm hồn con người. Truyện ngắn Tầng hai là một tác phẩm tiêu biểu, gây ấn tượng bởi chiều sâu nội dung nhân văn và hình thức nghệ thuật giàu tính biểu tượng.
Trước hết, Tầng hai đặc sắc ở nội dung phản ánh đời sống tinh thần cô đơn, ngột ngạt của con người hiện đại. Không gian “tầng hai” trong truyện không chỉ là một địa điểm cụ thể mà còn là biểu tượng cho trạng thái sống tách biệt, khép kín. Nhân vật trong truyện sống giữa thành phố đông đúc nhưng lại rơi vào cảm giác trống trải, lạc lõng, thiếu sự kết nối thực sự với những người xung quanh. Qua đó, tác giả cho thấy nghịch lí của đời sống đô thị: con người ở rất gần nhau về không gian nhưng lại xa cách nhau về tâm hồn.
Bên cạnh đó, truyện còn gợi lên khát vọng được thấu hiểu, được sẻ chia của con người. Những suy nghĩ, cảm xúc âm thầm của nhân vật cho thấy họ không vô cảm mà đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát khỏi sự cô đơn. Tuy nhiên, lối thoát ấy không dễ dàng, bởi mỗi người đều bị giam giữ trong “tầng hai” của chính mình – tầng của sự dè dặt, sợ hãi và im lặng. Chính điều này đã làm nên giá trị nhân văn sâu sắc của tác phẩm: Phong Điệp không lên án hay phán xét, mà nhẹ nhàng đặt ra câu hỏi về cách con người đang sống và đối diện với nhau trong xã hội hiện đại.
Không chỉ nổi bật về nội dung, Tầng hai còn có hình thức nghệ thuật đặc sắc. Trước hết là cách xây dựng không gian truyện mang tính biểu tượng cao. “Tầng hai” vừa là không gian vật lí, vừa là không gian tâm lí, giúp tác giả thể hiện trạng thái nội tâm của nhân vật một cách kín đáo mà hiệu quả. Hình ảnh này xuyên suốt tác phẩm, tạo nên chiều sâu suy tưởng cho truyện ngắn.
Ngoài ra, nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật trong truyện được thể hiện tinh tế. Phong Điệp không sử dụng nhiều tình tiết kịch tính mà tập trung vào dòng cảm xúc, suy nghĩ thầm lặng. Nhịp truyện chậm rãi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, phù hợp với việc khắc họa đời sống nội tâm phức tạp. Đặc biệt, giọng văn trầm lắng, mang tính chiêm nghiệm đã giúp người đọc dễ dàng đồng cảm và suy ngẫm.
Thêm vào đó, kết cấu truyện nhẹ nhàng, không có cao trào rõ rệt nhưng vẫn để lại dư âm sâu lắng. Truyện không khép lại bằng một lời giải đáp cụ thể mà mở ra những khoảng trống suy tư, buộc người đọc tự đặt mình vào vị trí nhân vật để cảm nhận và lý giải.
Tóm lại, truyện ngắn Tầng hai của Phong Điệp là một tác phẩm giàu giá trị cả về nội dung lẫn hình thức. Qua việc phản ánh đời sống cô đơn của con người đô thị và sử dụng nghệ thuật biểu tượng, miêu tả tâm lí tinh tế, tác phẩm đã để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, đồng thời gợi lên những suy ngẫm sâu sắc về cách con người tìm kiếm sự kết nối và ý nghĩa trong cuộc sống hiện đại.
Về nội dung, Tầng hai tập trung phản ánh sự cô đơn, lạc lõng và những khoảng trống tinh thần của con người trong cuộc sống đô thị hiện đại. Không gian “tầng hai” trong truyện không chỉ là một tầng nhà cụ thể mà còn mang ý nghĩa biểu tượng. Đó là nơi con người tồn tại giữa chừng: không chạm tới hạnh phúc trọn vẹn nhưng cũng chưa rơi xuống tận cùng đau khổ. Nhân vật trong truyện sống giữa nhịp đời quen thuộc, đều đặn nhưng lại mang trong mình cảm giác trống trải, thiếu sự kết nối thực sự với những người xung quanh. Qua đó, Phong Điệp cho thấy một thực trạng đáng suy ngẫm: con người càng hiện đại, càng bận rộn thì càng dễ cô độc trong chính cuộc sống của mình.
Truyện không có những xung đột gay gắt hay biến cố lớn, mà chủ yếu xoáy sâu vào những rung động nội tâm rất nhỏ, rất khẽ. Chính sự lặng lẽ ấy lại tạo nên sức ám ảnh lâu dài cho người đọc. Tầng hai đặt ra câu hỏi về ý nghĩa của sự sẻ chia, về nhu cầu được thấu hiểu và yêu thương – những giá trị tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng khó nắm giữ trong đời sống hiện đại. Từ đó, tác phẩm thể hiện rõ cái nhìn nhân văn của tác giả đối với con người: cảm thông, thấu hiểu và trân trọng những khát vọng thầm kín trong tâm hồn họ.
Bên cạnh nội dung sâu sắc, Tầng hai còn gây ấn tượng bởi những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật. Trước hết, truyện được xây dựng với kết cấu đơn giản, không cầu kì nhưng chặt chẽ. Các sự việc diễn ra chậm rãi, phù hợp với mạch cảm xúc trầm lắng của nhân vật. Cách kể chuyện nhẹ nhàng, ít kịch tính giúp người đọc có điều kiện đi sâu vào thế giới nội tâm, cảm nhận từng biến chuyển tinh tế trong suy nghĩ và cảm xúc.
Ngôn ngữ truyện ngắn của Phong Điệp giàu tính biểu cảm, mang màu sắc đời thường nhưng được chắt lọc kĩ lưỡng. Những chi tiết nhỏ, tưởng như vụn vặt lại mang sức gợi lớn, góp phần khắc họa tâm trạng nhân vật và làm nổi bật chủ đề tác phẩm. Đặc biệt, việc sử dụng hình ảnh “tầng hai” như một biểu tượng nghệ thuật đã tạo nên chiều sâu cho truyện, giúp tác phẩm vượt lên trên câu chuyện cá nhân để chạm tới những vấn đề mang tính phổ quát của con người hiện đại.
Ngoài ra, giọng điệu trần thuật trong Tầng hai mang sắc thái trầm buồn, suy tư, phù hợp với nội dung phản ánh. Giọng văn ấy không bi lụy mà lắng đọng, khiến người đọc tự chiêm nghiệm và soi chiếu lại chính mình sau khi khép lại trang sách.
Tóm lại, với nội dung giàu ý nghĩa nhân văn và hình thức nghệ thuật tinh tế, truyện ngắn Tầng hai của Phong Điệp đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Tác phẩm không chỉ phản ánh chân thực đời sống tinh thần của con người hiện đại mà còn gợi mở những suy ngẫm về giá trị của sự kết nối và yêu thương trong cuộc sống.
$\color{blue}{\text{Truyện ngắn "Tầng hai" của nhà văn Phong Điệp là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách viết hiện đại, tập trung khai thác những góc khuất trong tâm lý con người giữa nhịp sống đô thị gấp gáp. Qua câu chuyện về Phan — một cô gái trẻ thuê nhà tại một thành phố lớn — tác giả đã gửi gắm những thông điệp sâu sắc về cách nhìn nhận cuộc sống và sự kết nối giữa người với người.}}$
$\color{blue}{\text{1. Đặc sắc về nội dung}}$
$\color{blue}{\text{Nội dung của "Tầng hai" xoay quanh thói quen quan sát và phán đoán của Phan đối với gia đình chủ nhà sống ở tầng trên. Từ những âm thanh vọng xuống như tiếng quét nhà, tiếng bước chân, hay tiếng cười đùa, Phan đã tự xây dựng nên một kịch bản về một gia đình hạnh phúc, mẫu mực và tràn đầy năng lượng.}}$
$\color{blue}{\text{**Sự đối lập giữa các không gian sống:** Tác phẩm khắc họa rõ nét sự tương phản giữa không gian tầng dưới — nơi Phan sống trong sự cô độc, tẻ nhạt, luôn chìm trong im lặng — và không gian tầng trên — nơi dường như luôn rộn rã âm thanh của sự sống. Sự đối lập này phản ánh tâm trạng khao khát được kết nối nhưng lại e dè của những người trẻ xa quê lên thành phố lập nghiệp.}}$
$\color{blue}{\text{**Bài học về cái nhìn phiến diện:** Điểm nhấn nội dung nằm ở sự thật bất ngờ khi Phan trực tiếp bước lên tầng hai. Hóa ra, gia đình ấy không hề hoàn hảo như cô tưởng tượng. Bà chủ nhà bị liệt, ông chủ nhà gầy gò, và không gian ấy cũng có những nỗi niềm riêng. Qua đó, Phong Điệp phê phán lối sống "nghe" và "đoán" của con người hiện đại, nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống chỉ thực sự ý nghĩa khi ta bước ra khỏi vỏ ốc cá nhân để trực tiếp thấu cảm và sẻ chia.}}$
$\color{blue}{\text{2. Đặc sắc về hình thức nghệ thuật}}$
$\color{blue}{\text{Phong Điệp đã sử dụng những bút pháp nghệ thuật tinh tế để làm nổi bật chủ đề của truyện:}}$
$\color{blue}{\text{**Nghệ thuật xây dựng điểm nhìn:** Truyện được kể theo ngôi thứ ba, nhưng điểm nhìn chủ yếu đặt vào nhân vật Phan. Cách kể này giúp tác giả khai thác triệt để những dòng suy tư, những ảo tưởng và cả những hụt hẫng của nhân vật, tạo nên sự gần gũi và đồng cảm cho người đọc.}}$
$\color{blue}{\text{**Sử dụng âm thanh như một chất liệu nghệ thuật:** Trong phần lớn tác phẩm, âm thanh là sợi dây liên kết duy nhất giữa Phan và thế giới bên ngoài. Tiếng "lộc cộc", tiếng "loảng xoảng" hay tiếng "thì thầm" không chỉ miêu tả sinh hoạt mà còn là những gợi ý để nhân vật (và cả độc giả) tự thêu dệt nên câu chuyện. Đây là một thủ pháp độc đáo biến cái vô hình thành cái hữu hình trong tâm tưởng.}}$
$\color{blue}{\text{**Kết cấu truyện bất ngờ:** Sự chuyển biến từ việc quan sát gián tiếp sang trải nghiệm trực tiếp ở cuối truyện tạo nên một cú "twist" nhẹ nhàng nhưng sâu cay. Nó thay đổi toàn bộ hệ tư duy của nhân vật và mang lại sức nặng cho tư tưởng của tác phẩm.}}$
$\color{blue}{\text{**Ngôn ngữ giản dị, tinh tế:** Lối văn của Phong Điệp không cầu kỳ nhưng giàu sức gợi, tập trung vào những chi tiết đời thường để làm bật lên những triết lý nhân sinh không hề cũ kỹ.}}$
$\color{blue}{\text{3. Đánh giá và tổng kết}}$
$\color{blue}{\text{Truyện ngắn "Tầng hai" không chỉ là một lát cắt về đời sống thuê trọ của giới trẻ mà còn là một tấm gương soi vào tâm hồn mỗi người. Nó cảnh báo về sự vô cảm và thói quen đánh giá vẻ bề ngoài trong xã hội hiện đại. Bằng việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa nội dung nhân văn và hình thức biểu đạt hiện đại, Phong Điệp đã khẳng định vị trí của mình trong lòng độc giả qua một tác phẩm giàu tính triết lý nhưng cũng đầy hơi thở cuộc sống.}}$
$\color{blue}{\text{Tóm lại, thành công của tác phẩm chính là đã đánh thức trong lòng người đọc sự cần thiết của những kết nối thực chất. Đừng chỉ sống ở "tầng dưới" của sự phỏng đoán, hãy can đảm bước lên "tầng hai" của sự thấu hiểu để thấy cuộc đời đa diện và giàu lòng trắc ẩn hơn.}}$
#$\color{red}{\text{u}}\color{orange}{\text{y}}\color{yellow}{\text{e}}\color{green}{\text{n}}\color{blue}{\text{c}}\color{indigo}{\text{u}}\color{violet}{\text{t}}\color{red}{\text{e}}\color{orange}{\text{c}}\color{yellow}{\text{o}}\color{green}{\text{r}}\color{blue}{\text{e}}$
Phong Điệp là cây bút nữ tiêu biểu của văn xuôi Việt Nam đương đại, thường viết về đời sống đô thị với những lát cắt tinh tế của tâm hồn con người. Truyện ngắn Tầng hai là một tác phẩm tiêu biểu, gây ấn tượng bởi chiều sâu nội dung nhân văn và hình thức nghệ thuật giàu tính biểu tượng.
Trước hết, Tầng hai đặc sắc ở nội dung phản ánh đời sống tinh thần cô đơn, ngột ngạt của con người hiện đại. Không gian “tầng hai” trong truyện không chỉ là một địa điểm cụ thể mà còn là biểu tượng cho trạng thái sống tách biệt, khép kín. Nhân vật trong truyện sống giữa thành phố đông đúc nhưng lại rơi vào cảm giác trống trải, lạc lõng, thiếu sự kết nối thực sự với những người xung quanh. Qua đó, tác giả cho thấy nghịch lí của đời sống đô thị: con người ở rất gần nhau về không gian nhưng lại xa cách nhau về tâm hồn.
Bên cạnh đó, truyện còn gợi lên khát vọng được thấu hiểu, được sẻ chia của con người. Những suy nghĩ, cảm xúc âm thầm của nhân vật cho thấy họ không vô cảm mà đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát khỏi sự cô đơn. Tuy nhiên, lối thoát ấy không dễ dàng, bởi mỗi người đều bị giam giữ trong “tầng hai” của chính mình – tầng của sự dè dặt, sợ hãi và im lặng. Chính điều này đã làm nên giá trị nhân văn sâu sắc của tác phẩm: Phong Điệp không lên án hay phán xét, mà nhẹ nhàng đặt ra câu hỏi về cách con người đang sống và đối diện với nhau trong xã hội hiện đại.
Không chỉ nổi bật về nội dung, Tầng hai còn có hình thức nghệ thuật đặc sắc. Trước hết là cách xây dựng không gian truyện mang tính biểu tượng cao. “Tầng hai” vừa là không gian vật lí, vừa là không gian tâm lí, giúp tác giả thể hiện trạng thái nội tâm của nhân vật một cách kín đáo mà hiệu quả. Hình ảnh này xuyên suốt tác phẩm, tạo nên chiều sâu suy tưởng cho truyện ngắn.
Ngoài ra, nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật trong truyện được thể hiện tinh tế. Phong Điệp không sử dụng nhiều tình tiết kịch tính mà tập trung vào dòng cảm xúc, suy nghĩ thầm lặng. Nhịp truyện chậm rãi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, phù hợp với việc khắc họa đời sống nội tâm phức tạp. Đặc biệt, giọng văn trầm lắng, mang tính chiêm nghiệm đã giúp người đọc dễ dàng đồng cảm và suy ngẫm.
Thêm vào đó, kết cấu truyện nhẹ nhàng, không có cao trào rõ rệt nhưng vẫn để lại dư âm sâu lắng. Truyện không khép lại bằng một lời giải đáp cụ thể mà mở ra những khoảng trống suy tư, buộc người đọc tự đặt mình vào vị trí nhân vật để cảm nhận và lý giải.
Tóm lại, truyện ngắn Tầng hai của Phong Điệp là một tác phẩm giàu giá trị cả về nội dung lẫn hình thức. Qua việc phản ánh đời sống cô đơn của con người đô thị và sử dụng nghệ thuật biểu tượng, miêu tả tâm lí tinh tế, tác phẩm đã để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, đồng thời gợi lên những suy ngẫm sâu sắc về cách con người tìm kiếm sự kết nối và ý nghĩa trong cuộc sống hiện đại.
Phong Điệp là cây bút nữ tiêu biểu của văn xuôi Việt Nam đương đại, thường viết về đời sống đô thị với những lát cắt tinh tế của tâm hồn con người. Truyện ngắn Tầng hai là một tác phẩm tiêu biểu, gây ấn tượng bởi chiều sâu nội dung nhân văn và hình thức nghệ thuật giàu tính biểu tượng.
Trước hết, Tầng hai đặc sắc ở nội dung phản ánh đời sống tinh thần cô đơn, ngột ngạt của con người hiện đại. Không gian “tầng hai” trong truyện không chỉ là một địa điểm cụ thể mà còn là biểu tượng cho trạng thái sống tách biệt, khép kín. Nhân vật trong truyện sống giữa thành phố đông đúc nhưng lại rơi vào cảm giác trống trải, lạc lõng, thiếu sự kết nối thực sự với những người xung quanh. Qua đó, tác giả cho thấy nghịch lí của đời sống đô thị: con người ở rất gần nhau về không gian nhưng lại xa cách nhau về tâm hồn.
Bên cạnh đó, truyện còn gợi lên khát vọng được thấu hiểu, được sẻ chia của con người. Những suy nghĩ, cảm xúc âm thầm của nhân vật cho thấy họ không vô cảm mà đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát khỏi sự cô đơn. Tuy nhiên, lối thoát ấy không dễ dàng, bởi mỗi người đều bị giam giữ trong “tầng hai” của chính mình – tầng của sự dè dặt, sợ hãi và im lặng. Chính điều này đã làm nên giá trị nhân văn sâu sắc của tác phẩm: Phong Điệp không lên án hay phán xét, mà nhẹ nhàng đặt ra câu hỏi về cách con người đang sống và đối diện với nhau trong xã hội hiện đại.
Không chỉ nổi bật về nội dung, Tầng hai còn có hình thức nghệ thuật đặc sắc. Trước hết là cách xây dựng không gian truyện mang tính biểu tượng cao. “Tầng hai” vừa là không gian vật lí, vừa là không gian tâm lí, giúp tác giả thể hiện trạng thái nội tâm của nhân vật một cách kín đáo mà hiệu quả. Hình ảnh này xuyên suốt tác phẩm, tạo nên chiều sâu suy tưởng cho truyện ngắn.
Ngoài ra, nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật trong truyện được thể hiện tinh tế. Phong Điệp không sử dụng nhiều tình tiết kịch tính mà tập trung vào dòng cảm xúc, suy nghĩ thầm lặng. Nhịp truyện chậm rãi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, phù hợp với việc khắc họa đời sống nội tâm phức tạp. Đặc biệt, giọng văn trầm lắng, mang tính chiêm nghiệm đã giúp người đọc dễ dàng đồng cảm và suy ngẫm.
Thêm vào đó, kết cấu truyện nhẹ nhàng, không có cao trào rõ rệt nhưng vẫn để lại dư âm sâu lắng. Truyện không khép lại bằng một lời giải đáp cụ thể mà mở ra những khoảng trống suy tư, buộc người đọc tự đặt mình vào vị trí nhân vật để cảm nhận và lý giải.
Tóm lại, truyện ngắn Tầng hai của Phong Điệp là một tác phẩm giàu giá trị cả về nội dung lẫn hình thức. Qua việc phản ánh đời sống cô đơn của con người đô thị và sử dụng nghệ thuật biểu tượng, miêu tả tâm lí tinh tế, tác phẩm đã để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, đồng thời gợi lên những suy ngẫm sâu sắc về cách con người tìm kiếm sự kết nối và ý nghĩa trong cuộc sống hiện đại.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
10830
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
4567 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3689 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
Tìm ví dụ để minh họa cho những đặc điểm loại hình của tiếng Việt và ghi vào bảng theo mẫu trong SGK
3685 -
3198
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
2787
