Đọc đoạn ngữ liệu sau và trả lời câu hỏi:
Mẹ tôi sinh tôi ở thành phố, lúc tôi được bố mẹ cho về quê thì ông nội tôi đã mất rồi. […] Bà dẫn tôi ra vườn, đến cạnh cái bể đựng nước, chỉ vào cây mít:
- Ông mất từ ngày nó chưa ra quả.
Tới giữa vườn, bà trỏ cây nhãn:
- Lúc ông đi, nó mới cao bằng cháu.
Ra bờ ao, có cây sung cành lá rùm ròa, thân cây ngả ngả, nhoài là là, xòa lá cành xuống gần mặt nước, bà kể:
Quảng cáo
1 câu trả lời 99
Câu trả lời số 1:
Câu 1. Văn bản sử dụng ngôi kể nào?
Giải thích:
Ngôi kể được xác định qua đại từ xưng hô của người kể chuyện. Trong văn bản, người kể dùng đại từ “tôi” để kể lại những kỉ niệm, cảm xúc và suy nghĩ của bản thân.
Trả lời:
Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất (xưng “tôi”).
Câu 2. Theo văn bản, vì sao ông tôi trồng cây táo trong vườn?
Giải thích:
Chi tiết bà kể: “Táo có gai, nhưng quả nó lành… không trèo được, không lo trẻ bị ngã. Vì thế ông trồng cho vui vườn.” cho thấy ông trồng táo vừa để làm đẹp vườn, vừa thể hiện sự quan tâm, lo lắng cho trẻ nhỏ.
Trả lời:
Ông tôi trồng cây táo để làm vui vườn và để trẻ con ăn quả an toàn, không phải trèo cây nên không lo bị ngã.
Câu 3. Nêu tác dụng của phó từ trong câu văn sau:
“Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao.”
Giải thích:
Phó từ “tự” bổ sung ý nghĩa cho động từ “hình dung”, nhấn mạnh hoạt động tưởng tượng xuất phát từ nội tâm của nhân vật “tôi”.
Trả lời:
Phó từ “tự” nhấn mạnh sự chủ động, sâu sắc trong cảm xúc và nỗi nhớ của nhân vật “tôi” đối với ông, thể hiện tình cảm chân thành và gắn bó.
Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật “tôi” dành cho người ông của mình.
Giải thích:
Dù ông đã mất từ lâu, nhân vật “tôi” vẫn luôn nhớ đến ông qua từng gốc cây, khu vườn và những lời kể của bà. Nỗi nhớ ấy bền bỉ, sâu lắng và đầy trân trọng.
Trả lời:
Nhân vật “tôi” dành cho ông tình cảm yêu thương, kính trọng và nhớ nhung sâu sắc; ông hiện lên như một phần không thể phai mờ trong ký ức.
Câu 5. Từ văn bản, em rút ra bài học gì về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên?
Giải thích:
Khu vườn là kết quả của sự chăm sóc, vun trồng có chủ đích của con người; đồng thời thiên nhiên lại lưu giữ kỉ niệm, gắn bó với đời sống tinh thần con người.
Trả lời:
Con người cần biết yêu quý, chăm sóc và sống hài hòa với thiên nhiên, bởi thiên nhiên không chỉ nuôi dưỡng cuộc sống mà còn lưu giữ ký ức, tình cảm và giá trị tinh thần bền lâu.
Câu trả lời số 2:
Câu 1. Văn bản sử dụng ngôi kể nào?
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất, người kể xưng “tôi”, trực tiếp bộc lộ cảm xúc và kỉ niệm của mình.
Câu 2. Theo văn bản, vì sao ông tôi trồng cây táo trong vườn?
Ông trồng cây táo vì quả táo dễ ăn, an toàn cho trẻ nhỏ, không cần trèo cây nên tránh nguy hiểm; đồng thời góp phần làm cho khu vườn thêm sinh động.
Câu 3. Nêu tác dụng của phó từ trong câu văn sau.
Phó từ “tự” có tác dụng nhấn mạnh hoạt động tưởng tượng mang tính chủ động, xuất phát từ cảm xúc sâu kín của nhân vật “tôi”, qua đó làm nổi bật nỗi nhớ thương ông.
Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật “tôi” dành cho người ông.
Nhân vật “tôi” dành cho ông tình cảm gắn bó, yêu thương và trân trọng sâu sắc; dù ông đã mất nhưng hình ảnh của ông vẫn hiện diện rõ nét qua khu vườn và ký ức.
Câu 5. Từ văn bản, em rút ra bài học gì về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên?
Văn bản gợi cho em bài học rằng con người cần trân trọng, gìn giữ và chăm sóc thiên nhiên, bởi thiên nhiên không chỉ phục vụ đời sống mà còn lưu giữ những giá trị tinh thần và tình cảm bền lâu.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76231 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
64014 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57285 -
54349
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42010 -
41893
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
41641 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35398
