Quảng cáo
4 câu trả lời 201
Đoạn tham khảo 1:
Trong vở kịch "Trưởng giả học làm sang" của Molière, ngôn ngữ kịch không chỉ là công cụ chuyển tải nội dung mà còn là "vũ khí" sắc bén để khắc họa tính cách nhân vật và tạo ra tiếng cười trào phúng sâu cay. Đặc điểm nổi bật nhất chính là tính cá thể hóa cao độ trong lời thoại. Ngôn ngữ của ông Giuốc-đanh đầy rẫy những câu nói ngây ngô, kệch cỡm của một kẻ ít học nhưng lại thích khoe khoang kiến thức, thể hiện qua sự mù quáng tin vào những lời nịnh hót vô căn cứ của bọn thợ may. Ngược lại, ngôn ngữ của quân thợ lại vô cùng lắt léo, khéo léo sử dụng những mỹ từ như "ông lớn", "đức ông", "điện hạ" để "móc túi" gã trưởng giả. Bên cạnh đó, tính hành động của ngôn ngữ kịch được thể hiện rõ nét thông qua các đoạn đối thoại dồn dập và những lời chỉ dẫn sân khấu (ngoại hình, cử chỉ). Những màn tung hứng giữa Giuốc-đanh và bác thợ may về chiếc áo hoa ngược hay đôi tất chật không chỉ đơn thuần là lời nói, mà nó điều khiển hành động của nhân vật, tạo nên những tình huống hài hước hình thể. Cuối cùng, ngôn ngữ trào phúng được sử dụng triệt để qua thủ pháp phóng đại và lặp đi lặp lại những từ ngữ tôn xưng ảo, nhằm giễu cợt sự lố lăng của tầng lớp thị dân muốn học đòi làm quý tộc. Qua đó, Molière đã biến lời thoại thành một tấm gương phản chiếu sự ngu muội, giúp văn bản giữ nguyên giá trị phê phán cho đến tận ngày nay.
Trong văn bản "Trưởng giả học làm sang", Molière đã biến ngôn ngữ kịch thành một "bữa tiệc" trào phúng đỉnh cao, nơi những con chữ không chỉ để đọc mà còn để "diễn" và để "cười". Đặc điểm rực rỡ nhất của ngôn ngữ kịch tại đây chính là tính cá thể hóa sắc nét. Molière không xây dựng lời thoại chung chung; ông nhào nặn ngôn ngữ của ông Giuốc-đanh bằng sự ngây ngô đến nực cười của một kẻ "trưởng giả" mê muội. Những câu hỏi ngớ ngẩn về chiếc áo hoa ngược hay sự sung sướng đến mê dại khi nghe những danh xưng "ông lớn", "đức ông", "điện hạ" đã lột trần cái bản chất vừa đáng cười, vừa đáng thương của một kẻ hợm hĩnh. Đối lập với đó là ngôn ngữ của bọn thợ may – những "nghệ sĩ" của sự lừa lọc với lối nói trơn tuột, ngọt xớt như mía lùi, dùng những lời tung hô phù phiếm làm "mồi câu" để khai thác túi tiền không đáy của Giuốc-đanh. Sức hấp dẫn của văn bản còn nằm ở tính hành động và nhịp điệu dồn dập. Ngôn ngữ kịch ở đây không tĩnh lặng mà luôn chuyển động, thôi thúc các động tác hình thể (thử áo, đi lại, vung tay múa chân). Những màn đối thoại kịch tính, ngắn gọn nhưng đầy sức công phá đã tạo nên những cú va chạm về mặt tư duy giữa một bên là sự ngu ngơ và một bên là sự tinh quái. Đặc biệt, thủ pháp lặp (repetition) được sử dụng như một nốt nhạc chủ đạo: các danh xưng quý tộc cứ tăng cấp dần theo túi tiền rơi ra, tạo nên một hiệu ứng hài hước cực độ, phơi bày sự lố lăng của tầng lớp thị dân đương thời. Có thể nói, qua bàn tay bậc thầy của Molière, ngôn ngữ kịch trong tác phẩm đã trở thành một thứ vũ khí sắc bén, chặt đứt lớp vỏ bọc quý phái giả tạo để phô bày cái lõi ngu muội bên trong, biến sân khấu thành tấm gương phản chiếu chân thực nhất những thói hư tật xấu của xã hội con người.
Trong văn bản "Trưởng giả học làm sang" của Molière, ngôn ngữ kịch hiện lên như một phương tiện sắc bén để khắc họa tính cách nhân vật và tạo ra tiếng cười trào phúng. Đặc điểm nổi bật đầu tiên là tính hành động và tính cá thể hóa cao độ. Ngôn ngữ của ông Giuốc-đanh vừa ngây ngô, kệch cỡm, vừa hợm hĩnh, thể hiện qua những lời thoại ngắn, dồn dập khi đối đáp với bác phó may và những câu hỏi ngớ ngẩn về việc "mặc áo ngược hoa". Ngược lại, ngôn ngữ của những kẻ "đào mỏ" như bác phó may lại đầy sự tâng bốc, khéo léo, sử dụng các danh hiệu cao quý một cách tăng tiến từ "ông lớn", "đức ông" đến "điện hạ" để đánh vào lòng tham danh vọng của Giuốc-đanh. Bên cạnh đó, ngôn ngữ đối thoại kết hợp nhuần nhuyễn với chỉ dẫn sân khấu (như việc mặc áo, đi đi lại lại) tạo nên những màn hài kịch sôi động. Molière còn sử dụng thủ pháp lặp từ và cường điệu, biến lời nói thành một công cụ lột trần sự ngu ngốc của giai tầng trưởng giả muốn học làm sang. Qua đó, ngôn ngữ kịch không chỉ là lời nói thuần túy mà còn là tấm gương phản chiếu sự lố lăng của xã hội Pháp đương thời, khiến cho nhân vật hiện lên sống động và chân thực trên sân khấu.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
95729 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57427 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48200 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
44575 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39990 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
36940 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
36052 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34692 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
30537 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
30490
