viết bài văn biểu cảm về mẹ
Quảng cáo
4 câu trả lời 111
viết bài văn biểu cảm về mẹ
Trong cuộc đời của mỗi con người, có lẽ tình cảm thiêng liêng và sâu đậm nhất chính là tình mẫu tử. Mẹ không chỉ là người mang nặng đẻ đau, mà còn là bến đỗ bình yên nhất, là ánh sáng soi rọi tâm hồn con trong suốt hành trình khánh trưởng.
Mẹ của tôi không phải là một người phụ nữ có địa vị cao sang, cũng không có vẻ ngoài lộng lẫy. Mẹ là một người phụ nữ bình dị với đôi bàn tay thô ráp vì nắng sương và đôi mắt đã hằn lên những vết chân chim của thời gian. Thế nhưng, trong mắt tôi, mẹ luôn là người phụ nữ đẹp nhất. Vẻ đẹp ấy tỏa ra từ sự tảo tần, từ nụ cười hiền hậu và từ tình yêu vô điều kiện mẹ dành cho gia đình.
Tôi nhớ nhất là những buổi tối muộn, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, mẹ vẫn miệt mài bên những trang giáo án hoặc bên chiếc khâu vá. Mẹ chăm chút từng bữa ăn, từng giấc ngủ cho tôi. Có những hôm trời trở lạnh, mẹ lặng lẽ đắp lại tấm chăn cho tôi, đôi bàn tay ấm áp của mẹ chạm nhẹ lên trán như một luồng điện ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Tình yêu của mẹ không nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà nằm trong bát canh nóng hổi khi tôi ốm, trong chiếc áo mới mẹ nhịn ăn nhịn mặc để mua cho tôi vào dịp Tết.
Mẹ còn là người thầy đầu tiên dạy tôi những bài học làm người quý giá. Mẹ dạy tôi biết bao dung, biết sẻ chia và biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Khi tôi thất bại hay buồn chán, mẹ không trách móc mà chỉ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng và nói: "Cố gắng lên con, mẹ luôn ở đây". Cái ôm ấy kỳ diệu lắm, nó làm tan biến mọi ưu phiền và tiếp thêm cho tôi sức mạnh để bước tiếp.
Thời gian trôi đi, tôi ngày một lớn khôn, còn tóc mẹ thì ngày càng bạc thêm. Mỗi khi nhìn vào mái tóc ấy, lòng tôi lại thắt lại vì xót xa. Tôi chợt nhận ra mình đã đôi lần vô tâm, làm mẹ buồn, làm mẹ phải lo lắng. Tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật ý nghĩa để không phụ công lao trời biển của mẹ.
"Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con". Câu thơ của Chế Lan Viên luôn nhắc nhở tôi về giá trị của tình mẫu tử. Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Con yêu mẹ rất nhiều, người phụ nữ vĩ đại nhất đời con.
Trong cuộc đời mỗi con người, mẹ luôn là người dành cho ta tình yêu thương lớn lao và sâu nặng nhất. Với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là điểm tựa yêu thương vững chắc trong suốt chặng đường khôn lớn.
Mẹ em là một người phụ nữ giản dị và hiền hậu. Hằng ngày, mẹ tất bật với công việc và việc nhà, từ sáng sớm đến tối muộn. Dù bận rộn, mẹ vẫn luôn quan tâm đến em bằng những điều nhỏ bé nhất: nhắc em mặc ấm khi trời trở lạnh, hỏi han chuyện học tập, chuẩn bị từng bữa cơm giản đơn mà ấm áp. Những hành động tưởng chừng rất bình thường ấy lại chứa đựng biết bao yêu thương thầm lặng.
Em nhớ nhất là những lúc em mệt mỏi hay gặp chuyện buồn. Khi ấy, mẹ không trách mắng mà nhẹ nhàng lắng nghe, an ủi và động viên em. Giọng nói dịu dàng của mẹ như xoa dịu mọi lo âu trong lòng em, giúp em có thêm niềm tin và nghị lực để bước tiếp. Chính tình yêu thương bao dung ấy đã dạy em biết sống nhân hậu và biết nghĩ cho người khác.
Thời gian trôi đi, em lớn lên từng ngày, còn mẹ thì dần có thêm những sợi tóc bạc và những nếp nhăn nơi khóe mắt. Mỗi khi nhìn thấy điều đó, lòng em lại dâng lên một cảm giác vừa thương vừa biết ơn. Em hiểu rằng sự hi sinh của mẹ là vô bờ bến, không thể đong đếm bằng lời nói.
Đối với em, mẹ là cả bầu trời yêu thương. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành niềm tự hào của mẹ, để đáp lại phần nào công ơn sinh thành và dưỡng dục. Tình mẹ mãi là ngọn lửa ấm áp soi sáng con đường em đi suốt cuộc đời.
Trong cuộc đời mỗi người, mẹ luôn là người gần gũi và yêu thương ta nhiều nhất. Với em, mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là chỗ dựa ấm áp, là nguồn yêu thương không bao giờ vơi cạn.
Mẹ em không cao lớn hay giàu có, nhưng mẹ có một tấm lòng bao la. Mỗi sáng, khi em còn say ngủ, mẹ đã thức dậy chuẩn bị bữa ăn và lo cho em đến trường. Buổi tối, mẹ lại lặng lẽ ngồi bên bàn học, nhắc em học bài, sửa từng lỗi sai. Đôi bàn tay mẹ chai sần theo năm tháng, khuôn mặt mẹ dần xuất hiện những nếp nhăn vì lo toan cho gia đình.
Có những lúc em vô tình làm mẹ buồn vì sự vô tâm của mình. Nhưng mẹ chưa bao giờ trách mắng nặng lời, chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo. Chính sự bao dung ấy khiến em càng yêu mẹ hơn và tự nhủ phải cố gắng ngoan ngoãn, học giỏi để không phụ lòng mẹ.
Mẹ giống như ngọn gió mát lành xua tan mệt mỏi, như ánh đèn soi sáng mỗi khi em lạc lối. Dù mai này em có lớn lên, đi xa đến đâu, tình yêu của mẹ vẫn luôn theo em trên mọi chặng đường.
viết bài văn biểu cảm về mẹ
Trong cuộc đời của mỗi con người, có lẽ tình cảm thiêng liêng và sâu đậm nhất chính là tình mẫu tử. Mẹ không chỉ là người mang nặng đẻ đau, mà còn là bến đỗ bình yên nhất, là ánh sáng soi rọi tâm hồn con trong suốt hành trình khánh trưởng.
Mẹ của tôi không phải là một người phụ nữ có địa vị cao sang, cũng không có vẻ ngoài lộng lẫy. Mẹ là một người phụ nữ bình dị với đôi bàn tay thô ráp vì nắng sương và đôi mắt đã hằn lên những vết chân chim của thời gian. Thế nhưng, trong mắt tôi, mẹ luôn là người phụ nữ đẹp nhất. Vẻ đẹp ấy tỏa ra từ sự tảo tần, từ nụ cười hiền hậu và từ tình yêu vô điều kiện mẹ dành cho gia đình.
Tôi nhớ nhất là những buổi tối muộn, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, mẹ vẫn miệt mài bên những trang giáo án hoặc bên chiếc khâu vá. Mẹ chăm chút từng bữa ăn, từng giấc ngủ cho tôi. Có những hôm trời trở lạnh, mẹ lặng lẽ đắp lại tấm chăn cho tôi, đôi bàn tay ấm áp của mẹ chạm nhẹ lên trán như một luồng điện ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Tình yêu của mẹ không nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà nằm trong bát canh nóng hổi khi tôi ốm, trong chiếc áo mới mẹ nhịn ăn nhịn mặc để mua cho tôi vào dịp Tết.
Mẹ còn là người thầy đầu tiên dạy tôi những bài học làm người quý giá. Mẹ dạy tôi biết bao dung, biết sẻ chia và biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Khi tôi thất bại hay buồn chán, mẹ không trách móc mà chỉ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng và nói: "Cố gắng lên con, mẹ luôn ở đây". Cái ôm ấy kỳ diệu lắm, nó làm tan biến mọi ưu phiền và tiếp thêm cho tôi sức mạnh để bước tiếp.
Thời gian trôi đi, tôi ngày một lớn khôn, còn tóc mẹ thì ngày càng bạc thêm. Mỗi khi nhìn vào mái tóc ấy, lòng tôi lại thắt lại vì xót xa. Tôi chợt nhận ra mình đã đôi lần vô tâm, làm mẹ buồn, làm mẹ phải lo lắng. Tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật ý nghĩa để không phụ công lao trời biển của mẹ.
"Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con". Câu thơ của Chế Lan Viên luôn nhắc nhở tôi về giá trị của tình mẫu tử. Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Con yêu mẹ rất nhiều, người phụ nữ vĩ đại nhất đời con.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
1051 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
