Một trường trung học cho học sinh đi trải nghiệm mỗi học mỗi hàng khoảng 12 18 và 21 trường Nhật trường có 500 đến 600 học sinh vừa đủ hỏi cụ thể trường có bao nhiêu học sinh đi trải nghiệm
Quảng cáo
3 câu trả lời 165
1. Tìm BCNN(12, 18, 21):
Phân tích các số ra thừa số nguyên tố: 12=22×312 equals 2 squared cross 3
12=22×3
18=2×3218 equals 2 cross 3 squared
18=2×32
21=3×721 equals 3 cross 7
21=3×7
BCNN(12, 18, 21) = 22×32×7=4×9×7=2522 squared cross 3 squared cross 7 equals 4 cross 9 cross 7 equals 252
22×32×7=4×9×7=252
.
2. Tìm bội của 252 trong khoảng 500 - 600:
Số học sinh phải là bội của 252, tức là 252×k252 cross k
252×𝑘
.
Ta thấy: 252×2=504252 cross 2 equals 504
252×2=504
252×3=756252 cross 3 equals 756
252×3=756
(lớn hơn 600)
Vậy, số học sinh đi trải nghiệm là 504 em.
Kết luận: Trường đó có 504 học sinh đi trải nghiệm.
Hiện tất cả
Chia sẻ
Đường liên kết công khai này tạo và chia sẻ một chuỗi trong Chế độ AI, cũng như mọi thông tin cá nhân có trong chuỗi đó. Bạn có thể xoá một đường liên kết công khai bất cứ lúc nào, nhưng không thể xoá các bản sao do người khác tạo. Nếu bạn chia sẻ với các bên thứ ba, chính sách của họ sẽ được áp dụng.
Facebook
WhatsApp
X
Email
Nhấp để sao chép đường liên kết
Chia sẻ đường liên kết
Đã sao chép đường liên kết
Chia sẻ
Phản hồi tích cực
Phản hồi tiêu cực
Số học sinh của trường từ 500 đến 600 và khi xếp hàng 12, 18 hoặc 21 học sinh mỗi hàng đều vừa đủ
⇒ Số học sinh chia hết cho 12, 18 và 21.
Ta tìm BCNN của 12, 18 và 21:
12 = 2² × 3
18 = 2 × 3²
21 = 3 × 7
BCNN = 2² × 3² × 7 = 252
Các bội của 252 trong khoảng 500 – 600:
252 × 2 = 504
252 × 3 = 756 (lớn hơn 600, loại)
👉 Số học sinh của trường là 504 học sinh.
Càng nghĩ càng thấy cay đắng, muốn hét lên thật to để xả hết cơn tức, muốn cả người kia và mọi người xung quanh hiểu được nỗi tổn thương, hụt hẫng mà mình đang phải chịu. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, bị bỏ rơi cứ đè nặng trên vai, khiến mình không biết phải làm gì với chính trái tim mình, vừa yêu vừa ghét, vừa muốn quên đi vừa không nỡ rời xa những kỷ niệm đã từng đẹp.
Mỗi lần nhớ lại, mình lại tự hỏi sao con người có thể vô tâm đến vậy, khiến người khác phải vật vã trong nỗi đau mà không một lời giải thích hay xin lỗi. Mỗi suy nghĩ về sự phản bội ấy đều làm tim mình như nghẹn lại, vừa muốn khóc vừa muốn hét, vừa muốn trốn tránh vừa muốn đối diện.
Nhưng rồi, trong cơn bực bội ấy, mình nhận ra rằng không ai có thể điều khiển cảm xúc của mình ngoại trừ chính bản thân mình. Mình phải học cách đứng vững, tự chữa lành, tự mạnh mẽ hơn, để nỗi đau không nhấn chìm hoàn toàn. Mỗi giây phút cay đắng này sẽ trở thành bài học, để mình biết trân trọng bản thân hơn và không để ai dễ dàng làm tổn thương mình lần nữa.
Dù bực bội đến mức nào, mình vẫn nhủ lòng rằng sẽ vượt qua tất cả, biến nỗi thất vọng, hụt hẫng thành sức mạnh để tiếp tục yêu thương, nhưng theo cách thông minh và trưởng thành hơn. Mình sẽ không còn để những kỷ niệm bị lãng phí, cũng không còn cho phép bản thân chìm trong cay đắng mãi.
Cảm giác đau, bực, hụt hẫng này là một phần không thể tránh khỏi của tình yêu, và việc thừa nhận nỗi đau chính là cách duy nhất để đứng lên và bước tiếp, với trái tim cứng cỏi hơn và lý trí sáng suốt hơn. Một ngày nào đó, mình sẽ mỉm cười mà không còn bị những ký ức cũ làm tổn thương nữa.
Mỗi lần nhìn lại, mình thấy cay, thấy giận, thấy đau đến mức muốn bật khóc, muốn xả hết tất cả ra, muốn mọi thứ xung quanh cùng cảm nhận nỗi thất vọng và tủi thân mà mình đang trải qua. Nhưng rồi, mình tự nhủ rằng mọi nỗi đau đều có ngày qua đi, và chính bản thân phải tự đứng vững để không bị cuốn trôi theo cảm xúc tiêu cực.
Và rồi, trong từng khoảnh khắc bực bội ấy, mình học được cách giữ khoảng cách, học cách trân trọng bản thân hơn, học cách yêu thương nhưng không đánh mất chính mình. Những cảm xúc mạnh mẽ này, dù cay đắng đến đâu, sẽ trở thành động lực, giúp mình trưởng thành và mạnh mẽ hơn mỗi ngày.
Có những lúc, mình muốn hét lên, muốn đập vỡ mọi thứ xung quanh để xả hết cảm giác cay đắng, hụt hẫng, bực bội. Nhưng rồi, mình nhận ra rằng chỉ có cách kiềm chế, biến cơn giận thành sức mạnh mới giúp mình không bị tổn thương thêm lần nữa.
Mỗi ký ức đẹp giờ đây vừa là nỗi đau vừa là bài học. Mình phải học cách giữ cho trái tim mình bình tĩnh, để không bị quá khứ kéo ngược lại. Mình học cách nhìn thẳng vào thực tế, chấp nhận rằng không phải mọi người đều xứng đáng với tình cảm của mình.
Mình thấy cay đắng, nhưng đồng thời cũng học cách trân trọng bản thân hơn. Mình nhận ra rằng không ai có quyền lấy đi giá trị và sự hạnh phúc của mình nếu mình không cho phép. Mỗi nỗi đau là cơ hội để trưởng thành, để tự bảo vệ trái tim của chính mình.
Có lúc mình muốn quay lưng lại hoàn toàn, muốn bỏ tất cả, muốn quên đi người đó và những kỷ niệm từng ngọt ngào. Nhưng rồi, mình nhận ra rằng không thể chạy trốn cảm xúc, mà phải đối diện, thừa nhận và vượt qua chúng để trưởng thành hơn.
Mỗi giọt nước mắt, mỗi cơn bực bội, mỗi khoảnh khắc hụt hẫng đều là minh chứng cho tình yêu chân thành mà mình đã dành. Và chính nhờ những cảm xúc này, mình học được cách mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và không còn dễ dàng bị tổn thương lần nữa.
Mình tự nhủ rằng sẽ không còn cho phép bản thân chìm trong cay đắng, sẽ bước tiếp với niềm tin vào tương lai, với sự tự tin và lòng tự trọng. Mỗi nỗi đau đều là một bước tiến để mình trở nên trưởng thành và cứng cỏi hơn.
Cuối cùng, mình biết rằng trái tim mình sẽ là của chính mình trước hết. Mình sẽ bước đi, yêu thương theo cách thông minh hơn, và không còn để ai hay bất cứ cảm xúc tiêu cực nào kiểm soát cuộc đời mình nữa. Nỗi đau, bực tức, cay đắng hôm nay sẽ trở thành sức mạnh của ngày mai.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
3865
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
3667
