Hãy viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của em về một bài thơ mà em yêu thích. Giúp mik với cảm ơn
Quảng cáo
5 câu trả lời 303
Bài tham khảo 1:
Bài thơ mà em yêu thích nhất là “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Khi đọc, em cảm nhận được tinh thần dũng cảm, kiên cường và lạc quan của những người lính trẻ trong kháng chiến. Dù xe không kính, bom đạn khắp nơi, các anh vẫn tiến lên, không hề sợ hãi, tạo nên hình ảnh vừa hào hùng, vừa gần gũi, thân thương. Em cảm thấy rất xúc động và khâm phục, đồng thời hiểu rõ hơn về sự hy sinh thầm lặng của các chiến sĩ. Bài thơ còn nhắc nhở em rằng trong cuộc sống, khi gặp khó khăn hay thử thách, nếu có ý chí vững vàng và tinh thần lạc quan, chúng ta sẽ vượt qua mọi trở ngại và trưởng thành hơn.
Bài tham khảo 2:
Bài thơ mà em yêu thích nhất là “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Khi đọc, em cảm nhận được tinh thần dũng cảm, lạc quan của những người lính trẻ trong kháng chiến. Dù khó khăn, gian khổ, họ vẫn luôn tiến lên, vững vàng trước bom đạn, như những chiếc xe không kính nhưng vẫn chạy thẳng vào mục tiêu. Em cảm thấy rất xúc động và khâm phục tinh thần quả cảm ấy. Bài thơ cũng khiến em nhận ra rằng, trong cuộc sống, dù gặp thử thách hay khó khăn, nếu có lòng kiên trì và tinh thần lạc quan, chúng ta sẽ vượt qua mọi trở ngại.
Bài thơ "Quê hương" của Tế Hanh đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và khó quên về tình yêu quê hương, đất nước. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, hình ảnh "làng chài" với "chiếc thuyền nhẹ bơi" đã mở ra một khung cảnh yên bình, thơ mộng, gợi lên sự gắn bó máu thịt của nhà thơ với mảnh đất chôn nhau cắt rốn. Em đặc biệt ấn tượng với những câu thơ miêu tả cảnh ra khơi và trở về của những người dân chài: "Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng / Rướn thân trắng bao la thâu góp gió". Hình ảnh so sánh độc đáo này không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp hùng vĩ của cánh buồm mà còn thể hiện tâm hồn khoáng đạt, mạnh mẽ của người dân lao động. Khi con thuyền trở về, "Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng / Cả thân hình nồng thở vị xa xăm", em cảm nhận được sự vất vả, gian lao của họ nhưng cũng thấy được niềm tự hào, sự kiên cường. Tình yêu quê hương trong bài thơ không phải là điều gì lớn lao, xa vời mà hiện hữu trong từng chi tiết nhỏ bé, bình dị nhất: "Quê hương là một tiếng chim kêu / Là một cành hoa nở / Là một giọt sương mai". Đoạn thơ cuối bộc lộ nỗi nhớ da diết của người con xa xứ, nhớ "nắng", nhớ "gió", nhớ "vị mặn" của biển. "Quê hương" của Tế Hanh thực sự là một bức tranh tuyệt đẹp về tình yêu quê hương nồng nàn, tha thiết, khiến em càng thêm trân trọng và yêu mến quê hương mình hơn.
Bài thơ "Sang thu" của Hữu Thịnh đã để lại trong em những rung động vô cùng nhẹ nhàng và sâu sắc về khoảnh khắc giao mùa của thiên nhiên. Mở đầu bài thơ, tác giả đã đánh thức các giác quan của em bằng những tín hiệu rất nồng bình dị: hương ổi phả vào gió se và sương buôngnh qua ngõ. Em cảm nhận được cái tài hoa của nhà thơ khi dùng từ láy "chùng lửanh" để nhân hóa làn sóng sương như một con người đang cố ý đi chậm lại, lưu mồi nắng cuối hạ. Khi đất trời chuyển mình sắc bén hơn qua hình ảnh “sông được lúc dềnh dễ” và “chim bắt đầu thở vã”, em thấy lòng mình cũng lắng lại để cảm nhận sự thay đổi tinh tế của vạn vật. Đặc biệt, hai câu thơ cuối: "Sấm cũng giảm bất ngờ / Trên hàng cây tuổi" không chỉ đơn thuần là mô tả thực hiện tượng thiên nhiên mà còn mang đậm ý nghĩa dưỡng lý. Nó tạo em suy nghĩ về bản lĩnh vực của con người khi đã trải qua bao sóng gió cuộc đời sẽ trở nên vững chắc, nhạt tĩnh hơn trước những tác động bên ngoài. "Sang thu" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn là một bài học về sự trưởng thành, khiến em thêm yêu và trân trọng vẻ đẹp của quê hương trong mỗi lần thu về.
Bài thơ "Quê hương" của Tế Hanh đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và khó quên về tình yêu quê hương, đất nước. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, hình ảnh "làng chài" với "chiếc thuyền nhẹ bơi" đã mở ra một khung cảnh yên bình, thơ mộng, gợi lên sự gắn bó máu thịt của nhà thơ với mảnh đất chôn nhau cắt rốn. Em đặc biệt ấn tượng với những câu thơ miêu tả cảnh ra khơi và trở về của những người dân chài: "Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng / Rướn thân trắng bao la thâu góp gió". Hình ảnh so sánh độc đáo này không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp hùng vĩ của cánh buồm mà còn thể hiện tâm hồn khoáng đạt, mạnh mẽ của người dân lao động. Khi con thuyền trở về, "Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng / Cả thân hình nồng thở vị xa xăm", em cảm nhận được sự vất vả, gian lao của họ nhưng cũng thấy được niềm tự hào, sự kiên cường. Tình yêu quê hương trong bài thơ không phải là điều gì lớn lao, xa vời mà hiện hữu trong từng chi tiết nhỏ bé, bình dị nhất: "Quê hương là một tiếng chim kêu / Là một cành hoa nở / Là một giọt sương mai". Đoạn thơ cuối bộc lộ nỗi nhớ da diết của người con xa xứ, nhớ "nắng", nhớ "gió", nhớ "vị mặn" của biển. "Quê hương" của Tế Hanh thực sự là một bức tranh tuyệt đẹp về tình yêu quê hương nồng nàn, tha thiết, khiến em càng thêm trân trọng và yêu mến quê hương mình hơn.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
55150
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11158
