Trong cuộc sống, mỗi chúng ta ai cũng có những kỉ niệm sâu sắc của mình với người thân, với bạn bè hoặc thầy cô. Đó có thể là những kỉ niệm vui, buồn, thú vị hoặc xúc động,… Em hãy viết bài văn kể lại một trong những kỉ niệm của bản thân mà em nhớ nhất. Giúp mik với cảm ơn
Quảng cáo
5 câu trả lời 428
Bài tham khảo 1:
Một trong những kỉ niệm mà em nhớ nhất là lần đi tham quan cùng lớp ở trường tiểu học. Hôm đó, trời nắng đẹp, gió mát, cả lớp háo hức rời trường để tới công viên gần nhà. Chúng em chơi rất vui: chạy nhảy, hát hò, nô đùa cùng nhau và tham gia các trò chơi nhóm đầy thử thách. Khi đến giờ ăn trưa, mọi người trải bạt xuống cỏ, chia nhau đồ ăn, vừa ăn vừa kể chuyện cười. Em còn nhớ rõ giây phút thầy cô cùng tham gia trò chơi đố vui, cả lớp cười vang, ai cũng hạnh phúc. Những lúc đó, em cảm thấy ấm áp và gắn bó với bạn bè, đồng thời rất biết ơn thầy cô đã luôn quan tâm, tạo niềm vui cho chúng em. Kỉ niệm này để lại trong em một cảm giác hạnh phúc, thân thương, và mỗi khi nhớ lại, em luôn mỉm cười và thấy yêu quý những năm tháng học trò của mình hơn.
Bài tham khảo 2:
Một trong những kỉ niệm mà em nhớ nhất là lần em đi tham quan cùng lớp ở trường tiểu học. Hôm đó, trời nắng đẹp, cả lớp cùng nhau đi dã ngoại ở công viên gần nhà. Chúng em chơi rất vui: chạy nhảy, hát hò, và tham gia các trò chơi nhóm. Khi đến giờ ăn trưa, mọi người cùng nhau trải bạt, chia đồ ăn, cười nói rộn rã. Em còn nhớ rõ giây phút thầy cô cùng trò chơi đố vui, cả lớp cười vang, ai cũng hạnh phúc. Kỉ niệm này làm em thấy ấm áp, gắn bó với bạn bè và thầy cô, và em luôn trân trọng những khoảnh khắc đẹp ấy.
Mẹ giao cho tôi nhiệm vụ nhặt rau muống. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại không hề dễ dàng với một đứa trẻ vụng về như tôi. Tôi loay hoay mãi với mớ rau xanh, nhặt chỗ này lại sót chỗ kia. Mẹ kiên nhẫn chỉ dẫn tôi cách nhặt từng cọng, loại bỏ những lá úa, sâu. Tay tôi lấm lem bùn đất, nhưng lòng đầy hứng khởi. Sau khi nhặt xong rau, tôi còn được mẹ cho phụ trách việc rửa rau và chuẩn bị tỏi băm.
Đến công đoạn xào rau, mẹ đứng cạnh tôi, tay cầm tay tôi hướng dẫn cách đảo chảo. Tiếng tỏi phi thơm lừng, tiếng xào xào của rau trên bếp lửa làm tôi cảm thấy thật thú vị. Mặc dù món rau muống xào tỏi đầu tay của tôi hơi mặn một chút, nhưng cả nhà ai cũng khen ngon và ăn hết veo. Bố tôi còn đùa rằng từ nay có thể yên tâm giao việc bếp núc cho tôi.
Kỉ niệm hôm đó không chỉ dạy tôi biết làm việc nhà, mà còn giúp tôi hiểu được sự vất vả của mẹ. Quan trọng hơn, đó là khoảnh khắc tôi cảm nhận được tình yêu thương ấm áp của gia đình khi cùng nhau làm một việc ý nghĩa. Đó mãi là kỉ niệm đẹp nhất và đáng nhớ nhất trong lòng tôi.
Năm đó, tôi rất thích một bộ truyện tranh mới xuất bản. Tuy nhiên, vì đã tiêu hết tiền tiết kiệm vào đồ ăn vặt, tôi không còn đủ tiền để mua nó. Trong một phút nảy sinh ý định sai trái, tôi đã nói dối mẹ rằng mình cần nộp tiền quỹ lớp để mua truyện. Mẹ không mảy may nghi ngờ, liền mở ví đưa tiền cho tôi và không quên dặn dò tôi học tập chăm chỉ.
Cầm số tiền ấy trên tay, tôi vừa vui mừng vì sắp có truyện, vừa cảm thấy một nỗi bất an len lỏi trong lòng. Tôi đã mua được bộ truyện mình ao ước, nhưng chẳng hiểu sao khi đọc, tôi không còn thấy hay như trước nữa. Mỗi khi nhìn thấy mẹ vất vả nấu cơm hay làm việc muộn bên đèn bàn, lòng tôi lại nặng trĩu vì sự hối hận.
Sự việc chỉ thực sự bùng nổ khi cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho mẹ để trao đổi về tình hình học tập. Lúc đó, mẹ mới biết lớp không hề thu bất kỳ khoản quỹ nào. Tối hôm đó, không gian trong nhà yên tĩnh đến đáng sợ. Mẹ không quát mắng, không dùng roi vọt, mẹ chỉ ngồi lặng lẽ bên bàn ăn và gọi tôi ra. Ánh mắt mẹ nhìn tôi không phải là sự giận dữ, mà là một nỗi buồn sâu thẳm và thất vọng.
Mẹ nói khẽ: "Mẹ không tiếc số tiền đó, mẹ chỉ buồn vì con không đủ tin tưởng mẹ để nói thật. Sự dối trá sẽ làm rạn nứt mọi tình cảm, con ạ." Lúc ấy, tôi bật khóc nức nở, bao nhiêu sự kìm nén và hối lỗi tuôn ra theo dòng nước mắt. Tôi đã thú nhận tất cả và xin lỗi mẹ trong tiếng nấc. Đêm đó, mẹ đã ôm tôi vào lòng, hơi ấm của mẹ khiến tôi hiểu rằng tình yêu thương của mẹ bao dung đến nhường nào.
Kỉ niệm ấy đã trôi qua nhiều năm, nhưng mỗi khi đứng trước một lựa chọn nào đó, tôi luôn nhớ về ánh mắt của mẹ đêm hôm ấy để nhắc nhở mình phải luôn trung thực. Đó không chỉ là một kỉ niệm buồn về lỗi lầm, mà còn là một dấu mốc quan trọng giúp tôi trưởng thành hơn, biết trân trọng giá trị của lòng tin và tình cảm gia đình thiêng liêng.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm không thể nào quên. Đối với em, kỉ niệm khiến em nhớ nhất là một lần em làm bài kiểm tra không tốt và được cô giáo chủ nhiệm động viên, giúp đỡ.
Hôm đó, em nhận lại bài kiểm tra Toán với số điểm rất thấp. Nhìn con số đỏ chói trên đầu bài, em cảm thấy buồn bã và xấu hổ vô cùng. Em cúi gằm mặt xuống bàn, không dám nhìn bạn bè xung quanh vì sợ bị chê cười. Suốt cả buổi học hôm ấy, em không thể tập trung nghe giảng mà trong lòng chỉ nghĩ đến bài kiểm tra.
Cuối giờ học, cô giáo gọi em lên bàn giáo viên. Em lo lắng, tim đập rất nhanh vì nghĩ rằng mình sẽ bị cô trách mắng. Nhưng trái với suy nghĩ của em, cô nhẹ nhàng hỏi han và phân tích cho em hiểu những lỗi sai trong bài. Cô không trách phạt mà còn ân cần động viên, khuyên em phải cố gắng hơn và không được nản lòng. Cô nói rằng: “Thất bại chỉ là bước đầu để con tiến bộ hơn.” Nghe lời cô, em cảm thấy ấm áp và được tiếp thêm động lực.
Từ hôm đó, em chăm chỉ học tập hơn, mạnh dạn hỏi cô và bạn bè khi chưa hiểu bài. Nhờ sự quan tâm và động viên của cô, kết quả học tập của em đã tiến bộ rõ rệt. Em luôn ghi nhớ kỉ niệm ấy như một bài học quý giá trong cuộc đời học sinh của mình.
Kỉ niệm đó đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và giúp em hiểu rằng thầy cô luôn yêu thương, quan tâm đến học trò. Em sẽ luôn trân trọng và không bao giờ quên kỉ niệm đáng nhớ này.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm không thể nào quên. Đối với em, kỉ niệm khiến em nhớ nhất là một lần em làm bài kiểm tra không tốt và được cô giáo chủ nhiệm động viên, giúp đỡ.
Hôm đó, em nhận lại bài kiểm tra Toán với số điểm rất thấp. Nhìn con số đỏ chói trên đầu bài, em cảm thấy buồn bã và xấu hổ vô cùng. Em cúi gằm mặt xuống bàn, không dám nhìn bạn bè xung quanh vì sợ bị chê cười. Suốt cả buổi học hôm ấy, em không thể tập trung nghe giảng mà trong lòng chỉ nghĩ đến bài kiểm tra.
Cuối giờ học, cô giáo gọi em lên bàn giáo viên. Em lo lắng, tim đập rất nhanh vì nghĩ rằng mình sẽ bị cô trách mắng. Nhưng trái với suy nghĩ của em, cô nhẹ nhàng hỏi han và phân tích cho em hiểu những lỗi sai trong bài. Cô không trách phạt mà còn ân cần động viên, khuyên em phải cố gắng hơn và không được nản lòng. Cô nói rằng: “Thất bại chỉ là bước đầu để con tiến bộ hơn.” Nghe lời cô, em cảm thấy ấm áp và được tiếp thêm động lực.
Từ hôm đó, em chăm chỉ học tập hơn, mạnh dạn hỏi cô và bạn bè khi chưa hiểu bài. Nhờ sự quan tâm và động viên của cô, kết quả học tập của em đã tiến bộ rõ rệt. Em luôn ghi nhớ kỉ niệm ấy như một bài học quý giá trong cuộc đời học sinh của mình.
Kỉ niệm đó đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và giúp em hiểu rằng thầy cô luôn yêu thương, quan tâm đến học trò. Em sẽ luôn trân trọng và không bao giờ quên kỉ niệm đáng nhớ này.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
55150
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11158
