Quảng cáo
4 câu trả lời 219
Trong cuộc sống, có những con người khiến ta không thể quên, không phải vì họ nổi tiếng hay giàu sang, mà vì tâm hồn, cách sống của họ để lại trong ta một ấn tượng sâu sắc. Một người như thế với tôi là bà ngoại – người phụ nữ giản dị, dịu dàng nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kỳ diệu.
Bà ngoại sống cả đời vì gia đình, với đôi bàn tay chai sạn vì sớm hôm lam lũ nhưng luôn mềm mại và đầy yêu thương khi chạm vào chúng tôi. Mỗi lần tôi nhìn thấy bà ngồi bên bếp, tay thoăn thoắt nấu những món ăn ngon lành, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động khó tả. Bà không nói nhiều, nhưng mỗi lời khuyên, mỗi ánh mắt trìu mến đều khiến tôi cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến.
Không chỉ trong gia đình, bà còn là tấm gương sáng về đức tính kiên nhẫn và nhẫn nại. Những lúc gặp khó khăn, bà luôn bình tĩnh, không than vãn, mà âm thầm tìm cách giải quyết. Tôi nhớ có lần bão lớn làm ngập lụt cả cánh đồng, bà vẫn lội nước ra đồng giúp bà con vớt cây trồng còn sót lại. Hình ảnh ấy khiến tôi cảm phục và học được bài học về sự dũng cảm, kiên cường.
Con người ấy không chỉ tác động bằng hành động mà còn bằng cả cách họ sống. Bà ngoại luôn nhắc nhở tôi: “Hãy sống tử tế và biết chia sẻ, con sẽ thấy lòng mình bình yên”. Tôi nhận ra rằng vẻ đẹp thực sự không nằm ở bề ngoài, mà ở tâm hồn, ở những hành động chân thành và tấm lòng rộng mở với mọi người. Mỗi lần nghĩ về bà, lòng tôi trào dâng niềm biết ơn và sự xúc động.
Bà ngoại là minh chứng sống cho những giá trị giản dị nhưng quý giá trong cuộc đời: tình yêu thương, sự nhẫn nại và lòng tử tế. Nhìn bà, tôi học được cách yêu thương, kiên nhẫn và trân trọng từng khoảnh khắc bên người thân. Mỗi con người tốt bụng, như bà, đều góp phần làm thế giới này trở nên ấm áp hơn.
Qua bà, tôi hiểu rằng con người đẹp không chỉ ở lời nói, mà ở hành động và tấm lòng. Mỗi khi nhắc về bà, lòng tôi lại tràn đầy xúc cảm, vừa ngưỡng mộ vừa biết ơn. Tôi tự nhủ rằng sẽ cố gắng sống tốt, biết yêu thương và sẻ chia, để hình ảnh của bà luôn sống mãi trong tôi và trong cách tôi đối xử với mọi người xung quanh.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một điểm tựa tinh thần vững chãi. Với em, điểm tựa ấy chính là mẹ - người phụ nữ tuyệt vời nhất mà thế gian đã ban tặng cho em.
Mẹ em không có vẻ đẹp lộng lẫy như những người mẫu trên ti vi, nhưng trong mắt em, mẹ luôn có một sức hút kỳ lạ. Em yêu biết bao đôi bàn tay gầy gầy, xương xương với những vết chai sần vì sương gió. Đôi bàn tay ấy đã vỗ về em giấc ngủ, nấu cho em những bữa cơm nóng hổi và dắt em đi qua những ngày đầu tiên đến lớp. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt đầy vết chân chim của mẹ, em thấy cả một vùng trời bình yên và sự bao dung vô bờ bến.
Sự hy sinh của mẹ thể hiện qua từng công việc thầm lặng hàng ngày. Mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất để chuẩn bị bữa sáng và cũng là người đi ngủ muộn nhất sau khi đã thu vén xong việc nhà. Em nhớ nhất một lần mình bị sốt cao giữa đêm, mẹ đã thức trắng đêm để thay khăn chườm, lo lắng đến mức gương mặt phờ phạc đi. Lúc tỉnh dậy, thấy mẹ ngủ gục bên cạnh giường, lòng em thắt lại vì xót xa và biết ơn.
Càng lớn, em càng hiểu rằng những vất vả của mẹ đều là vì tương lai của em. Mẹ không bao giờ than vãn, chỉ cần thấy em đạt điểm tốt hay ăn ngon miệng là mẹ đã mỉm cười hạnh phúc. Nụ cười ấy rạng rỡ như ánh nắng ban mai, xua tan mọi mệt mỏi trong em.
Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì tất cả. Con tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sớm trưởng thành để có thể là bờ vai vững chắc cho mẹ dựa vào. Con yêu mẹ rất nhiều!
Trong cuộc sống, có những con người khiến ta không thể quên, không phải vì họ nổi tiếng hay giàu sang, mà vì tâm hồn, cách sống của họ để lại trong ta một ấn tượng sâu sắc. Một người như thế với tôi là bà ngoại – người phụ nữ giản dị, dịu dàng nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kỳ diệu.
Bà ngoại sống cả đời vì gia đình, với đôi bàn tay chai sạn vì sớm hôm lam lũ nhưng luôn mềm mại và đầy yêu thương khi chạm vào chúng tôi. Mỗi lần tôi nhìn thấy bà ngồi bên bếp, tay thoăn thoắt nấu những món ăn ngon lành, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động khó tả. Bà không nói nhiều, nhưng mỗi lời khuyên, mỗi ánh mắt trìu mến đều khiến tôi cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến.
Không chỉ trong gia đình, bà còn là tấm gương sáng về đức tính kiên nhẫn và nhẫn nại. Những lúc gặp khó khăn, bà luôn bình tĩnh, không than vãn, mà âm thầm tìm cách giải quyết. Tôi nhớ có lần bão lớn làm ngập lụt cả cánh đồng, bà vẫn lội nước ra đồng giúp bà con vớt cây trồng còn sót lại. Hình ảnh ấy khiến tôi cảm phục và học được bài học về sự dũng cảm, kiên cường.
Con người ấy không chỉ tác động bằng hành động mà còn bằng cả cách họ sống. Bà ngoại luôn nhắc nhở tôi: “Hãy sống tử tế và biết chia sẻ, con sẽ thấy lòng mình bình yên”. Tôi nhận ra rằng vẻ đẹp thực sự không nằm ở bề ngoài, mà ở tâm hồn, ở những hành động chân thành và tấm lòng rộng mở với mọi người. Mỗi lần nghĩ về bà, lòng tôi trào dâng niềm biết ơn và sự xúc động.
Bà ngoại là minh chứng sống cho những giá trị giản dị nhưng quý giá trong cuộc đời: tình yêu thương, sự nhẫn nại và lòng tử tế. Nhìn bà, tôi học được cách yêu thương, kiên nhẫn và trân trọng từng khoảnh khắc bên người thân. Mỗi con người tốt bụng, như bà, đều góp phần làm thế giới này trở nên ấm áp hơn.
Qua bà, tôi hiểu rằng con người đẹp không chỉ ở lời nói, mà ở hành động và tấm lòng. Mỗi khi nhắc về bà, lòng tôi lại tràn đầy xúc cảm, vừa ngưỡng mộ vừa biết ơn. Tôi tự nhủ rằng sẽ cố gắng sống tốt, biết yêu thương và sẻ chia, để hình ảnh của bà luôn sống mãi trong tôi và trong cách tôi đối xử với mọi người xung quanh.
Người ta thường hay nói rằng “tấm lòng người cha là một tuyệt tác của tạo hóa” tôi tin điều đó là thật. Tình yêu thương và tấm lòng mà cha đã dành cho tôi thực sự thiêng liêng và cao quý. Tôi luôn biết ơn cuộc đời đã ưu ái cho tôi có được một người cha đáng kính, tuyệt vời như thế. Chưa bao giờ tôi dám nói với cha những lời tự sự của trái tim nhưng thẳm sâu trong lòng, tôi luôn kính yêu và tự hào về cha.
Cha tôi năm nay ngoài 40 tuổi nhưng dường như gánh nặng cuộc đời đã khiến cha già đi nhiều, Sự nhọc nhằn hằn in rõ nhất trên mái đầu bạc của cha mà mỗi lần nhìn nó tôi không khỏi chạnh lòng, xót xa. Nước da của cha ngăm đen khỏe mạnh, bờ vai rắn chắc, đầy vững chãi khiến tôi luôn tin tưởng để dựa vào. Dáng người cha hơi đậm nhưng làm việc rất nhanh nhẹn. Tôi rất thích đứng ở đằng sau để nhìn bóng lưng của cha, tôi cảm giác nó như một bức tường cao lớn, vững chãi có thể che chắn cho tôi qua những bão giông cuộc đời. Tôi đặc biệt yêu đôi mắt của cha, đôi mắt hơi nâu và luôn sáng lên những ánh nhìn trìu mến với tôi. Cha có khuôn mặt chữ điền nhìn rất phúc hậu, nổi bật trên khuôn mặt ấy đó là vầng trán cao lộ rõ sự thông minh.
Cha tôi không hoàn hảo nhưng ông luôn yêu thương tôi theo cách hoàn hảo nhất. Cha tôi không phải dân trí thức, cũng không giàu có, cha chỉ là một người lao động bình dân với đồng lương công nhân trong xí nghiệp thế nhưng chưa bao giờ cha để tôi phải thiếu thốn thứ gì. Cha lo cho tôi ăn học, cho tôi một cuộc sống đủ đầy mặc dù tôi biết chính cha cũng không có nhiều tiền. Tôi để ý có đến cả năm cha cũng không may cho mình một bộ áo mới. Dù vai áo đã sờn, chiếc quần cũ kĩ bạc màu nhưng cha vẫn cứ cười xòa mà bảo rằng trong tủ cha còn nhiều đồ đẹp. Thế mà với tôi, cứ đến ngày tựu trường, ngày lễ tết, rồi thời tiết chuyển mùa cha lại giục mẹ đi sắm cho tôi quần áo mới. Thuở nhỏ vô tư không nghĩ suy, cứ hồn nhiên coi đó là điều bình thường nhưng càng lớn khôn, càng hiểu chuyện thì tôi lại càng thương cha nhiều hơn. Từ chiếc bóng đèn học đến bộ áo mưa, tập vở để đi học chính tay cha cũng là người mua. Cả ngày đi làm vất vả nhưng cha không bao giờ quên quan tâm đến chuyện học hành của tôi. Tôi luôn sẵn sàng chia sẻ cùng cha những buồn vui, những câu chuyện hằng ngày bởi tôi cảm nhận được sự lắng nghe và thấu hiểu từ cha. Đặc biệt, tôi rất thích được lắng nghe những lời khuyên của cha dành, đứng từ phương diện của một người đàn ông trưởng thành cha luôn chỉ ra cho tôi những con đường đi đúng đắn, để tôi không chệch bước trên những lối đi gập ghềnh. Những điều ấy khiến tôi càng kính yêu và tự hào hơn về người cha của mình.
Tôi không bao giờ quên những bài học đạo đức, bài học làm người mà cha đã dạy cho tôi. Ngày còn bé, cha dạy tôi phải biết tự đứng lên sau những lần tập đi, dạy tôi cách sống tự lập và biết giúp đỡ, nhường nhịn người khác, đến khi lớn khôn, cha dạy tôi cách để trưởng thành, biết tự tin vào bản thân, vào cuộc sống, biết yêu thương và tôn trọng người khác. Cha chính là người thầy đầu tiên trong cuộc đời tôi, những bài giảng của cha đều không được viết thành sách, ít khi nói thành lời mà hầu hết được dạy thông qua cách cha sống và đối nhân xử thế với mọi người. Cứ như thế, những bài học của cha đi vào trong đầu tôi một cách tự nhiên mà thấm thía, sâu sắc.
Tôi luôn tự hào với bạn bè về gia đình của mình. Nhà tôi giàu có lắm nhưng không phải giàu vì tiền bạc mà giàu bởi tình cảm. Có được điều đáng quý này phải kể đến sự góp công rất lớn của cha. Gia đình muốn giữ được lửa hạnh phúc cần có sự đồng cảm, quan tâm và sẻ chia. Cả ngày đi làm vất vả nhưng cha vẫn luôn sẵn sàng đỡ đần mẹ công việc nhà. Tôi biết công việc của cha cũng nhiều khó khăn và áp lực, nhưng đến khi bước chân vào cánh cổng mọi buồn bực ưu phiền cha đều gác lại, để cho nụ cười hé nở trên môi. Có nhiều lần tôi bắt gặp nét âu sầu trên khuôn mặt cha, thế nhưng khi tôi hỏi cha lại tỏ ra vui vẻ như không có chuyện gì. Cha tôi là vậy đấy, luôn đem niềm vui, sự ân cần tin tưởng cho người khác còn nỗi buồn chỉ để cho riêng mình. Tôi thương và trân quý tấm lòng của cha vô cùng.
Cha tôi hiền lắm, lại dễ gần dễ mến cho nên ai gặp cũng đều có cảm tình. Mọi người trong xóm thường xuyên sang nhà tôi chơi cũng bởi sự thân thiện, quý khách của cha. Trong làng, nhà ai có công chuyện cha tôi đều nhiệt tình giúp đỡ cho nên mọi người đều rất quý mến ông. Từ khi tôi biết nhận thức đến giờ chưa một lần tôi thấy cha to tiếng với ai. Tính cha tôi xởi lởi nhưng rất biết cách cư xử với mọi người vì thế cha tôi không bao giờ để mất lòng người khác. Điều này khiến tôi vô cùng khâm phục.
Nói về người cha thân yêu của mình, ngôn ngữ cũng không thể giúp tôi đong đầy tất cả cảm xúc. Tôi sẽ chứng minh tình cảm của tôi đối với cha bằng hành động, tôi sẽ cố gắng chăm chỉ học tập thật tốt, rèn luyện thật tốt như những lời cha dạy, phát huy tất cả năng lực cản bản thân để trở thành một người con hiếu thảo, một công dân có ích cho xã hội. Bạn bè con chạy theo những thần tượng âm nhạc, phim ảnh nhưng với con cha chính là thần tượng mà con sùng bái suốt đời.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76312 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
64168 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57398 -
54602
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42176 -
41991
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
41700 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35458
