Viết một truyện kể sáng tạo với đề tài tự chọn, phỏng theo một truyện đã đọc có sử dụng các yếu tố miêu tả, biểu cảm
Quảng cáo
4 câu trả lời 505
TRUYỆN KỂ SÁNG TẠO: Hành Trình của Sóc Nâu
Tôi là Sóc Nâu, một chú sóc nhỏ sống trong khu rừng Xanh Mát. Mỗi sáng, khi ánh nắng chiếu qua tán lá, bộ lông nâu mềm của tôi lại ánh lên như phủ một lớp mật ong. Tôi thích nhất là những buổi sớm tinh mơ, khi cả khu rừng còn ngái ngủ, chỉ có tiếng chim hót khe khẽ gọi mặt trời thức dậy.
Một ngày nọ, khu rừng bỗng nổi gió lớn. Tổ của nhiều loài nhỏ bé bị xé toạc. Những cành cây già bật gốc, để lại những khoảng trống tiêu điều. Nhìn cảnh ấy, trái tim bé nhỏ của tôi thắt lại như có ai bóp nhẹ. Tôi lo lắng cho gia đình của Thỏ Trắng – người bạn thân thiết của tôi. Tôi chạy vội đến hang thỏ và thấy Thỏ Trắng đang ôm mấy em nhỏ run rẩy vì sợ hãi.
Tôi khẽ đặt tay lên vai bạn và nói:
— Đừng sợ, chúng ta sẽ tìm một nơi an toàn hơn.
Thỏ Trắng nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe:
— Nhưng chúng mình yếu lắm… Sóc Nâu ơi, biết đi đâu bây giờ?
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm trong lòng:
— Dù gió có mạnh đến đâu, rừng vẫn còn nhiều chỗ trú. Tớ sẽ dẫn cậu đi!
Chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình xuyên rừng. Gió thổi rít từng hồi như tiếng hú của dã thú. Những chiếc lá bị cuốn lên quay cuồng, lấm tấm bám lên lông chúng tôi. Có lúc tôi muốn quay lại, nhưng nhìn đàn em thỏ run rẩy nép vào nhau, tôi lại thấy lòng mình ấm lên, như có ngọn lửa nhỏ âm ỉ thúc giục phải bước tiếp.
Cuối cùng, chúng tôi đến một gốc cây cổ thụ rỗng ruột, đủ rộng để cả gia đình Thỏ trú lại. Tôi dọn sạch lá mục, và Thỏ Trắng sắp xếp chỗ ngủ cho các em. Khi mấy chú thỏ con ríu rít cảm ơn, đôi mắt long lanh như sao đêm, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn bất kỳ lần tìm được hạt dẻ nào.
Tối hôm đó, gió đã dịu đi. Từ cửa gốc cây, tôi nhìn ra khu rừng trải dài trong ánh trăng nhạt. Mặc dù còn nhiều cây đổ ngổn ngang, nhưng rừng vẫn đẹp và bình yên như một bức tranh. Tôi chợt hiểu rằng: Dù nhỏ bé, nhưng nếu biết yêu thương và giúp đỡ nhau, chúng tôi có thể vượt qua mọi giông gió của cuộc đời.
Tôi khẽ mỉm cười. Một ngày dài mệt mỏi trôi qua, nhưng tôi thấy lòng mình nhẹ tênh như chiếc lá vừa rơi xuống đất. Và tôi biết rằng, hành trình hôm nay sẽ mãi là ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ trong khu rừng Xanh Mát.
Truyện kể sáng tạo
Hành trình của Bé Sếu Mảnh Mai
Tôi còn nhớ mãi buổi sáng đầu hè, khi mặt trời vừa ló dạng, làng đầm lầy quê tôi bỗng rộn ràng hơn bao giờ hết. Gió nhẹ lướt qua mặt nước tạo thành những vòng xoáy lấp lánh như được rắc kim tuyến. Chính vào ngày đẹp trời ấy, tôi gặp Bé Sếu Mảnh Mai – một cô sếu nhỏ mới rời tổ, đôi mắt lúc nào cũng ướt như đang ôm cả bầu trời vào trong.
Bé Sếu buồn bã kể với tôi rằng đàn của nó đang chuẩn bị bay về phương Bắc, nhưng một cơn bão lớn tối qua đã khiến nó lạc mất gia đình. Tôi nhìn dáng nó đứng co ro bên bờ nước, đôi chân mảnh khảnh run lên từng nhịp, tự nhiên trong lòng dâng lên một thứ tình cảm khó tả – vừa thương vừa muốn che chở.
Tôi – Dế Nhỏ – vốn là kẻ nhút nhát nhất trong đám côn trùng quanh đây, nhưng nghe chuyện của Bé Sếu, không hiểu sao tôi lại mạnh dạn nói:
“Đừng lo! Tớ sẽ giúp cậu tìm lại đàn.”
Đôi mắt sếu long lanh, nở nụ cười như nắng sớm.
Thế là chúng tôi bắt đầu chuyến hành trình lạ lùng nhất đời mình. Đi qua từng cánh đồng lau sậy, chúng tôi gặp biết bao sinh vật khác: bác Cóc khó tính nhưng tốt bụng, cô Chuồn Chuồn Kim nhẹ như gió, chú Cua Đồng tính tình thẳng thắn. Ai cũng chỉ cho chúng tôi đường đi, trao những lời động viên ấm áp. Có lúc mệt lả, Bé Sếu suýt khóc, còn tôi cũng thấy chân mình muốn rụng, nhưng mỗi khi nhìn vẻ quyết tâm trong đôi mắt bạn, tôi lại thấy tim mình nóng lên như có ngọn lửa thắp sáng.
Một chiều nọ, mặt trời đang chìm dần xuống chân trời, bỗng từ xa vang lên tiếng gọi quen thuộc của những con sếu. Bé Sếu bật dậy, đôi cánh vỗ mạnh, tiếng mừng rỡ như chim hót vỡ cả khoảng trời:
“Đàn của tớ! Dế Nhỏ ơi, tớ tìm thấy rồi!”
Khoảnh khắc ấy thật đẹp. Cả bầu trời nhuộm một màu cam hồng, đàn sếu xếp thành hình chữ V bay lượn uyển chuyển. Bé Sếu quay lại nhìn tôi, ánh mắt vừa biết ơn, vừa lưu luyến.
“Tớ sẽ nhớ cậu mãi,” nó nói rồi tung mình theo đàn, nhẹ như ánh trăng mỏng.
Tôi đứng nhìn bạn khuất dần sau mây. Trong lòng có chút hụt hẫng nhưng lại trào lên niềm vui khó tả. Tôi nhận ra rằng khi biết sống vì người khác, ta sẽ mạnh mẽ hơn chính mình nghĩ.
Từ ngày đó, tôi không còn là Dế Nhỏ nhút nhát nữa. Tôi đã lớn lên – bằng một hành trình của tình bạn, lòng dũng cảm và những điều kỳ diệu giản dị trong cuộc sống.
Dưới đây là một truyện kể sáng tạo, phỏng theo truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” nhưng được viết mới hoàn toàn. Truyện có yếu tố miêu tả + biểu cảm, văn phong phù hợp học sinh.
CHUYỆN CỦA CHIM ÉN NHỎ
Hôm ấy, bầu trời trong xanh như được gội rửa sau cơn mưa đêm. Từng cụm mây trắng trôi nhè nhẹ, và giữa khoảng trời rộng ấy, có một chú chim én nhỏ đang tập bay. Chú tên là Én Con, đôi cánh bé xíu còn run rẩy mỗi khi dang rộng. Nhưng trong mắt chú luôn lấp lánh niềm háo hức khám phá thế giới.
Nhiều lần chú cố bay cao như mẹ, nhưng gió mạnh quá, đôi cánh chú chao đảo rồi rơi xuống đám cỏ mềm. Én Con buồn rầu khép cánh lại, thở dài:
"Không biết bao giờ mình mới bay được như mọi người…"
Thấy vậy, bác Sáo già đứng trên cành cây gần đó khẽ hót lên:
— Không ai sinh ra đã bay giỏi cả. Chỉ cần con không bỏ cuộc.
Nghe lời bác Sáo, Én Con lại cố gắng. Chú tung cánh, nhảy khỏi tổ lần nữa. Gió tạt vào mặt, đôi cánh đau rát, nhưng chú vẫn cố giữ nhịp. Những phút đầu thật khó khăn, nhưng rồi… chú cảm thấy cơ thể mình nhẹ dần. Không còn rơi xuống nữa! Én Con đang bay thật!
Bầu trời như mở rộng trước mắt chú. Những ngọn tre xanh mướt phía dưới xôn xao chào đón. Những tia nắng sớm chiếu lên đôi cánh khiến chú cảm thấy ấm áp lạ thường. Niềm vui lan khắp người, khiến chú muốn cất tiếng hót thật to.
Én Con bay một vòng lớn rồi đáp xuống vai mẹ. Mẹ mỉm cười, vuốt nhẹ lên đầu chú. Chú xúc động nói:
— Con làm được rồi, mẹ ơi!
— Ừ, vì con dám cố gắng. – mẹ âu yếm đáp.
Từ hôm đó, Én Con hiểu rằng: khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn. Nếu dừng lại, ta mãi chỉ là chú chim sợ hãi trong tổ. Nhưng nếu tin vào đôi cánh của mình, ta sẽ thấy cả bầu trời rộng lớn đang chờ.
Nếu bạn muốn mình viết theo truyện khác (Tấm Cám, Thánh Gióng, Lão Hạc, hay truyện nước ngoài), hoặc muốn dài hơn – khoảng 2 trang giấy thì nói mình nhé!
Truyện: Người bạn của ánh trăng
Vào một buổi tối thu se lạnh, cậu bé Minh ngồi bên cửa sổ, ngước nhìn bầu trời đầy sao. Trăng tròn treo lơ lửng như một chiếc đĩa bạc khổng lồ, soi rọi cả khoảng sân vắng. Minh thở dài, lòng chợt thấy cô đơn.
Bỗng nhiên, từ ánh trăng chiếu xuống, một hình bóng nhỏ nhắn hiện lên giữa sân. “Xin chào, Minh!” – giọng nói trong trẻo vang lên như tiếng nhạc ru. Cậu bé giật mình, nhưng rồi nụ cười nở trên môi: “Ai thế?”
Hình bóng ấy từ từ bước ra, lấp lánh như ánh sao. “Mình là bạn của ánh trăng. Mình đến để chơi cùng cậu tối nay,” – giọng nói mềm mại, mang theo chút huyền bí nhưng thân thiện.
Minh và người bạn lạ bước xuống sân. Gió thu khẽ thổi qua, làm lá cây xào xạc như thì thầm kể chuyện. Người bạn ánh trăng dẫn Minh đi dạo quanh khu vườn, nơi hoa cỏ lung linh dưới ánh trăng. Cậu cảm thấy lòng mình dịu lại, những nỗi buồn, lo lắng bỗng tan biến.
“Nhìn xem!” – người bạn chỉ tay lên bầu trời – “Mỗi ngôi sao là một ước mơ. Khi chúng ta tin tưởng và chăm sóc, ước mơ ấy sẽ tỏa sáng.” Minh ngước mắt, thấy những vì sao như nhấp nháy cười với mình. Tim cậu rung lên một niềm vui khó tả.
Trăng khuya dần xuống, ánh sáng mờ đi, nhưng Minh biết, người bạn ấy sẽ luôn ở bên mỗi khi cậu cần. Cậu bé về giường, lòng tràn đầy hy vọng, và lần đầu tiên trong nhiều đêm, Minh ngủ yên giấc, mơ về một thế giới lung linh, nơi mọi ước mơ đều có thể thành hiện thực.
Đặc điểm miêu tả và biểu cảm trong truyện
Miêu tả cảnh vật: Bầu trời sao, ánh trăng, khu vườn, gió thu, lá cây xào xạc.
Biểu cảm tâm trạng nhân vật: Cô đơn, bàng hoàng, ngạc nhiên, vui mừng, hy vọng.
Tạo hình nhân vật tưởng tượng: Người bạn của ánh trăng vừa huyền bí, vừa thân thiện, tạo sự kỳ ảo nhưng gần gũi.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
2817 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
