Quảng cáo
2 câu trả lời 101
Phân tích bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ”
Bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử là một bức tranh thiên nhiên thơ mộng, trữ tình, gợi cảm giác bình yên nhưng cũng đầy luyến nhớ. Bài thơ được viết dưới dạng thơ tự do, ngôn ngữ giàu hình ảnh, gợi cảm.
Mở đầu, tác giả đưa người đọc đến với cảnh sắc thôn Vĩ Dạ qua hình ảnh: “Sương khói mờ nhân ảnh”, “Hoa bưởi trắng rụng đầy sân”. Những hình ảnh này vừa sinh động, vừa tinh tế, tạo ra một bức tranh vừa có màu sắc, vừa có âm thanh nhẹ nhàng, phảng phất mùi hoa bưởi, khiến lòng người cảm thấy thư thái, dịu dàng.
Bên cạnh thiên nhiên, bài thơ còn thể hiện tình cảm nhạy cảm, tinh tế của nhà thơ. Câu: “Ai đưa ta về đây” không chỉ là sự khao khát trở lại với thôn xưa, mà còn gợi nỗi nhớ nhung, xa cách, luyến tiếc những kỷ niệm đã qua. Cảm xúc ấy vừa gần gũi với cảnh vật, vừa mang tính trữ tình sâu lắng.
Bài thơ còn gợi lên sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên. Thiên nhiên không chỉ là bối cảnh mà còn phản chiếu tâm hồn nhà thơ: bình yên, trong sáng nhưng cũng có chút man mác buồn. Nhờ đó, bài thơ khắc họa cảnh vật thôn Vĩ Dạ như một miền ký ức đẹp, đầy cảm xúc, khiến người đọc vừa cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên, vừa cảm nhận tâm trạng tinh tế, lãng mạn của tác giả.
Kết luận:
“Đây thôn Vĩ Dạ” là tác phẩm đặc sắc, thể hiện sự nhạy cảm của Hàn Mặc Tử với thiên nhiên và cuộc sống, đồng thời gợi nhắc về tình yêu quê hương, nỗi nhớ nhung và vẻ đẹp tinh tế của tâm hồn nhà thơ.
Bài thơ "Đây thôn Vĩ Dạ" của Hàn Mặc Tử là một kiệt tác thơ ca lãng mạn, mang đậm chất tượng trưng và siêu thực, thể hiện một cách tinh tế mối tình tha thiết và nỗi niềm u hoài của thi sĩ đối với cảnh sắc thiên nhiên và con người xứ Huế. Bài thơ được chia làm ba khổ, mỗi khổ thơ vẽ nên một bức tranh với những nét bút tài hoa, cảm xúc dạt dào.
Khổ 1: Bức tranh bình minh thôn Vĩ rực rỡ và lời mời tha thiết
Khổ thơ mở đầu bằng lời mời gọi hoặc câu hỏi tu từ đầy day dứt:
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Câu thơ đầu như một lời trách nhẹ nhàng của người con gái Vĩ Dạ, hoặc cũng có thể là lời tự vấn của chính nhà thơ. Nó mở ra khung cảnh Vĩ Dạ vào buổi bình minh rực rỡ. "Nắng hàng cau, nắng mới lên" gợi lên một vẻ đẹp tinh khôi, trong trẻo, tràn đầy sức sống. Hình ảnh "vườn ai mướt quá xanh như ngọc" là một sự cảm thán, ca ngợi vẻ đẹp mỡ màng, tươi tốt của thiên nhiên. Đặc biệt, câu thơ "Lá trúc che ngang mặt chữ điền" vừa mang nét cổ điển, vừa hiện đại, vẽ nên hình ảnh một giai nhân xứ Huế phúc hậu, hiền dịu, kín đáo sau những tán lá trúc. Khổ thơ là một lời mời gọi về với thực tại tươi đẹp, xua đi những u buồn, bệnh tật.
Khổ 2: Cảnh sông nước mơ màng và nỗi lòng xa cách
Khổ thơ thứ hai chuyển sang một không gian khác: cảnh sông nước Hương giang trong buổi chiều tà, với nhiều nét vẽ mơ hồ, hư ảo:
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra.
Hình ảnh "sông trăng" là một sáng tạo độc đáo, gợi cảm giác mờ ảo, huyền bí. Câu hỏi "Có chở trăng về kịp tối nay?" thể hiện sự mong chờ, khắc khoải, một nỗi niềm lo âu về sự lỡ làng, về thời gian trôi qua. Điệp ngữ "khách đường xa" nhấn mạnh sự xa cách về không gian và có thể cả về tâm hồn. Hình ảnh "Áo em trắng quá nhìn không ra" mang tính tượng trưng cao, vừa gợi vẻ đẹp thanh khiết của người con gái xứ Huế, vừa thể hiện sự bàng bạc, mơ hồ, khó nắm bắt, càng làm tăng thêm nỗi buồn, sự cô đơn của thi nhân.
Khổ 3: Nỗi niềm chia lìa và câu hỏi khắc khoải
Khổ thơ cuối cùng là sự đối diện trực tiếp với nỗi niềm ly biệt, là đỉnh cao của sự u buồn, tuyệt vọng:
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
"Sương khói" vừa là cảnh thực của xứ Huế mộng mơ, vừa là hình ảnh ẩn dụ cho sự chia lìa, cái chết đang đến gần, sự mờ mịt của số phận. "Nhân ảnh" là hình bóng người, là tất cả những gì còn lại. Câu hỏi tu từ cuối bài "Ai biết tình ai có đậm đà?" là một tiếng thở dài đầy chua xót. Nó không chỉ là sự nghi ngờ về tình cảm của người con gái Vĩ Dạ, mà còn là nỗi niềm hoài nghi về sự tồn tại của chính mình, về giá trị của tình yêu trong cõi đời ngắn ngủi. Câu thơ khép lại bài thơ trong một không gian mờ ảo, một tâm trạng buồn vời vợi, day dứt khôn nguôi.
Kết luận
"Đây thôn Vĩ Dạ" là một bài thơ tuyệt đẹp, là sự kết hợp hài hòa giữa chất lãng mạn và bi kịch của cuộc đời Hàn Mặc Tử. Bằng bút pháp tài hoa, hình ảnh thơ độc đáo, giàu sức gợi, thi sĩ đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên và con người xứ Huế đầy mê hoặc, đồng thời bộc lộ sâu sắc tình yêu tha thiết, mãnh liệt và nỗi niềm cô đơn, tuyệt vọng của một tâm hồn đang khao khát sống, khao khát yêu thương. Bài thơ mãi là một dấu ấn khó phai trong lòng độc giả yêu thơ Việt Nam.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
94794 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57028 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
45066 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
43740 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39544 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
36372 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34388 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32644 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
29231 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
27177
