"Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
Đâu tiếng làng xã vãn chợ chiều
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu"
Trích khổ 2 bài "Tràng Giang" - Huy Cận
Quảng cáo
3 câu trả lời 289
Khổ thơ thứ hai của bài “Tràng giang” gợi nên một bức tranh thiên nhiên mênh mông, vắng lặng và thấm đượm nỗi buồn cô đơn của con người:
“Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.”
Câu thơ mở đầu gợi cảnh cồn nhỏ thưa thớt, gió hiu hắt, tạo cảm giác hoang vắng, buồn bã. Âm thanh “vãn chợ chiều” từ làng xa vọng lại càng làm nổi bật không gian tĩnh lặng, xa cách. Hai câu cuối mở rộng tầm nhìn: “nắng xuống, trời lên” gợi ra chiều cao, chiều sâu, chiều dài vô tận của sông nước và bầu trời. Giữa khung cảnh mênh mông ấy, hình ảnh “bến cô liêu” như một nốt lặng trầm, biểu tượng cho nỗi cô đơn của cái tôi thi sĩ trước thiên nhiên và cuộc đời. Qua khổ thơ, Huy Cận đã thể hiện sâu sắc nỗi buồn nhân thế, nỗi nhớ quê hương và khát vọng được hòa nhập giữa con người với vũ trụ bao la.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
88533 -
Hỏi từ APP VIETJACK74016
-
57135
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47677 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41453 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39950 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
38044 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32494
