Quảng cáo
3 câu trả lời 298
1. Từ ngữ, hình ảnh khắc họa thời gian, không gian ông đồ xuất hiện
- Thời gian:
- Mỗi năm hoa đào nở
- Lại thấy ông đồ già
→ Gắn với mùa xuân, dịp Tết, khi người dân có tục xin chữ.
- Không gian:
- Bên phố đông người qua
- Giấy đỏ buồn không thắm / Mực đọng trong nghiên sầu
→ Gợi không khí chợ Tết nhộn nhịp nhưng cũng nhuốm dần sự vắng lặng, hắt hiu theo dòng thời gian.
2. Biện pháp tu từ được sử dụng
- Hình ảnh ẩn dụ – nhân hóa: “Giấy đỏ buồn”, “mực đọng trong nghiên sầu” → vật vô tri được gán cảm xúc như con người.
- Điệp ngữ: “Mỗi năm… lại thấy”, “nhưng mỗi năm mỗi vắng” → nhấn mạnh sự đối lập giữa quá khứ đông vui và hiện tại hiu quạnh.
- Đối lập, tương phản: Giữa cảnh “người thuê viết đông” xưa kia và cảnh “vắng người thuê viết” về sau.
3. Tác dụng của các biện pháp tu từ
- Khắc họa rõ nét sự thay đổi của thời gian và xã hội: từ chỗ ông đồ được trọng vọng đến khi bị lãng quên.
- Gợi nên nỗi xót xa, tiếc nuối cho một nét đẹp văn hóa truyền thống dần phai nhạt.
- Thể hiện tấm lòng nhân đạo và tình cảm trân trọng của tác giả đối với lớp người lao động trí thức nghèo gắn bó với chữ nghĩa, văn hóa dân tộc.
1. Từ ngữ, hình ảnh khắc họa thời gian và không gian ông đồ xuất hiện:
🔹 Thời gian:
“Mỗi năm hoa đào nở”
“Năm nay đào lại nở”
“Những người muôn năm cũ”
➡️ Thời gian được gợi tả theo chu kỳ mùa xuân (hoa đào nở) – gắn liền với Tết cổ truyền, là thời điểm ông đồ thường xuất hiện viết câu đối. Việc lặp lại "hoa đào nở" nhấn mạnh sự tuần hoàn của thời gian, nhưng đồng thời cũng làm nổi bật sự đổi thay và phai tàn của những giá trị xưa.
🔹 Không gian:
“Trên phố đông người qua”
“Bên phố”
“Lá vàng rơi trên giấy”
➡️ Không gian là phố phường nhộn nhịp vào dịp Tết, nơi ông đồ bày mực tàu, giấy đỏ để viết câu đối. Tuy nhiên, càng về sau, không gian trở nên lặng lẽ, vắng vẻ, tượng trưng cho sự quên lãng.
🎨 2. Biện pháp tu từ được sử dụng và tác dụng:
🔹 Biện pháp tu từ được sử dụng:
Hình ảnh ẩn dụ:
“Mực tàu giấy đỏ”, “hoa tay thảo những nét”, “lá vàng rơi trên giấy” → đều là những hình ảnh ẩn dụ cho nét văn hóa truyền thống đang dần mất đi.
Điệp ngữ:
“Mỗi năm…”, “Năm nay…”, “vẫn…”, “người ta hỏi…” → nhấn mạnh sự lặp lại của thời gian nhưng cũng gợi cảm giác trôi đi, thay đổi.
Tương phản:
Giữa quá khứ sôi động (người thuê viết đông, khen ông đồ tài hoa) và hiện tại hiu quạnh (ngồi lặng lẽ, ít người nhớ đến).
Nhân hóa:
“Giấy đỏ buồn không thắm”, “mực đọng trong nghiên sầu” → gợi nỗi buồn, tiếc nuối của chính sự vật, khiến cảm xúc thêm sâu sắc.
🎯 Tác dụng của các biện pháp tu từ:
Làm nổi bật sự mai một của truyền thống xưa.
Gợi nỗi xót xa, tiếc nuối của tác giả trước sự thay đổi của xã hội.
Khơi gợi tình cảm trân trọng với những giá trị văn hóa đã từng rất đẹp nhưng đang dần bị lãng quên.
Tạo không khí hoài niệm, buồn man mác xuyên suốt bài thơ.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76502 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
64578 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57798 -
55875
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42779 -
42300
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
41853 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35614
