Quảng cáo
3 câu trả lời 254
Bài thơ “Sang thu” của Hữu Thỉnh gieo vần theo lối vần chân (vần ở cuối câu thơ).
Cụ thể:
Khổ 1:
Bỗng nhận ra hương **ổi** (vần lưng)
Phả vào trong gió se.
Sương chùng chình qua ngõ
Hình như thu đã **về**. (vần với “se”)
👉 Ở đây, “se – về” là vần bằng, gieo vần chân.
Khổ 2:
Sông được lúc dềnh **dàng**
Chim bắt đầu vội **vã**
Có đám mây mùa hạ
Vắt nửa mình sang **thu**.
👉 “dàng – vã – hạ” hiệp vần khá gần (vần liền), cuối cùng “thu” tách nhịp, tạo điểm nhấn.
Khổ 3:
Vẫn còn bao nhiêu nắng
Đã vơi dần cơn **mưa**
Sấm cũng bớt bất ngờ
Trên hàng cây đứng **tuổi**.
👉 “nắng – nắng” không gieo vần, nhưng “mưa – bất ngờ” vần liền nhau, “tuổi” lạc vận, tạo dư âm.
🔹 Như vậy, bài thơ không theo một luật vần chặt chẽ như Đường luật, mà gieo vần linh hoạt, uyển chuyển. Chủ yếu là vần chân bằng để tạo cảm giác nhẹ nhàng, thoáng đãng, phù hợp với không khí sang thu.
- Ngắt nhịp vô cùng linh hoạt (1/2/2; 2/3)
- Gieo vần chân: se – về; vã – hạ…
àGóp phần thể hiện nội dung của văn bản: những cảm nhận tinh tế cùng sự quan sát vô cùng tỉ mỉ của tác giả về sự biến chuyển của đất trời từ cuối mùa hạ sang thu. Từ đó bộc lộ tình yêu thiết tha với thiên nhiên của một tâm hồn nhạy cảm và sâu sắc
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
66133 -
Hỏi từ APP VIETJACK59271
-
57027
-
Hỏi từ APP VIETJACK44923
-
43198
