Một lần, đức Khổng Tử đang nằm đọc sách, bất ngờ đưa mắt xuống bếp thấy Nhan Hồi lấy đùa xới cơm cho vào tay, năm lại từng năm nhỏ rồi đưa lên miệng. Đức Khổng Tử thở dài mà than rằng: "Chao ôi! Học trò thân tín nhất của ta mà lại ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt đến thế này ư?". Khi các học trò quây quần lại chuẩn bị dùng cơm, đức Khổng Tử nói rằng: "Các con ơi! Chúng ta đi từ Lồ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, một dạ theo thầy và thương yêu đùm bọc lẫn nhau. Hôm nay thầy trò chúng ta may mắn có được bữa cơm, thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương, nhớ ơn cha mẹ thầy. Cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?". Các học trò đều chắp tay thưa: "Dạ thưa thầy, nên ạ!". Chỉ riêng Nhan Hồi vẫn đứng im.
Đức Khổng Tử lại nói: "Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?". Các học trò không rõ ý thầy nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: "Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch. Vì khi con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con đã xới lớp cơm bắn ra, định vứt đi. Nhưng con lại nghĩ cơm thì ít mà anh em lại đồng, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì sẽ mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất
cả anh em. Như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi, bây giờ con xin phép chỉ ăn
phần rau thôi. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!",
Nghe Nhan Hồi nói xong, đức Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng:
"Chao ôi, thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành
mà vẫn không hiểu đúng sự thật. Chao ôi! Suýt chút nữa là Khổng Tử này trở
thành kẻ hồ đồ mất rồi!".
Phán xét dù đúng đần đến đâu thì nó cũng là lưỡi gươm sòng phẳng cắt
đứt tình thâm, tạo thêm sự cách biệt giữa mọi cá thể trong cùng bản thể. Cho
nên, ta hãy cố gắng thực tập cho mình thói quen nhận diện đơn thuần - nhìn
thực tại như chính nó đang là - để buông bỏ bớt những nhận xét phân biệt
không cần thiết. Hãy thay thế thói quen phán xét bằng những lời góp ý chân
thành để ta luôn tạo cho nhau cơ hội được hoàn thiện hơn.
(Hiểu về trái tim, Minh Niệm, NXB Trẻ, TP Hồ Chí Minh, 2013, Tr.
95)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1. Xác định các phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản.
Câu 2. Trong văn bản, tại sao Khổng Tử thở dài khi thấy Nhan Hồi lấy đũa xới
cơm cho vào tay, năm lại từng năm nhỏ rồi đưa lên miệng?
Câu 3. Anh/ chị hiểu như thế nào về ý kiến của Khống Tử "thế ra trên đời này có những việc chính mặt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu đúng sự thật"?
Câu 4. Anh/chị có đồng tình với quan điểm " Hãy thay thế thói quen phán xét bằng những lời góp ý chân thành để ta luôn tạo cho nhau cơ hội được hoàn thiện hơn" không? Tại sao?
Quảng cáo
1 câu trả lời 775
Câu 1: Xác định các phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản.
Trong văn bản, các phương thức biểu đạt chính được sử dụng bao gồm:
Trực tiếp: Đức Khổng Tử và Nhan Hồi trao đổi trực tiếp với nhau.
Gián tiếp: Tác giả mô tả cảm xúc và suy nghĩ của các nhân vật.
Miêu tả: Tác giả miêu tả cảnh vật và hành động của các nhân vật.
Phân tích: Tác giả phân tích ý nghĩa của câu chuyện và đưa ra lời khuyên.
Câu 2: Trong văn bản, tại sao Khổng Tử thở dài khi thấy Nhan Hồi lấy đũa xới cơm cho vào tay, năm lại từng năm nhỏ rồi đưa lên miệng?
Khổng Tử thở dài vì ông hiểu lầm rằng Nhan Hồi đang ăn vụng, tức là ăn trước mọi người mà không chia sẻ. Tuy nhiên, thực tế là Nhan Hồi đang ăn phần cơm bẩn để giữ phần cơm sạch cho mọi người.
Câu 3: Anh/ chị hiểu như thế nào về ý kiến của Khống Tử “thế ra trên đời này có những việc chính mặt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu đúng sự thật”?
Ý kiến này của Khổng Tử cho thấy rằng chúng ta không nên vội vàng đánh giá hay phán đoán một sự việc chỉ dựa trên những gì chúng ta nhìn thấy. Có thể chúng ta đã bỏ qua một số thông tin quan trọng hoặc không hiểu đúng ý định của người khác. Chúng ta nên cố gắng hiểu rõ hơn trước khi đưa ra phán đoán.
Câu 4: Anh/chị có đồng tình với quan điểm " Hãy thay thế thói quen phán xét bằng những lời góp ý chân thành để ta luôn tạo cho nhau cơ hội được hoàn thiện hơn" không? Tại sao?
Câu này yêu cầu ý kiến cá nhân, và mỗi người có thể có câu trả lời khác nhau. Tuy nhiên, nói chung, quan điểm này khuyến khích sự thông cảm, sự hiểu biết và sự cởi mở trong giao tiếp, giúp mọi người cùng nhau tiến bộ và hoàn thiện hơn. Điều này rất quan trọng trong mọi mối quan hệ, từ gia đình, bạn bè đến nơi làm việc.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
95888 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57501 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48643 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
44720 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
40058 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37049 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
36478 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34772 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
31074 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
30654
