Quảng cáo
1 câu trả lời 92
Thời kỳ Ăng-co (từ thế kỷ IX đến thế kỷ XV) là thời kỳ phát triển huy hoàng của chế độ phong kiến Cam-pu-chia. Dưới thời Ăng-co, người dân sống chủ yếu bằng nông nghiệp. Họ đã đào nhiều hồ, kênh, máng để trữ và điều phối nước tưới. Ngoài nông nghiệp, cư dân còn đánh bắt cá ở Biển Hồ, khai thác lâm sản quý và săn bắt thú trên rừng. Thủ công nghiệp ở Cam-pu-chia đã có nhiều thợ khéo tay, đặc biệt là các nghề làm đồ trang sức và chạm khắc trên đá, trên các bức phù điêu của các đền tháp.
Về mặt chính trị, các vua Cam-pu-chia thời Ăng-co đã không ngừng mở rộng quyền lực của mình ra bên ngoài. Trong các thế kỉ X – XII, Cam-pu-chia trở thành một trong những vương quốc mạnh và ham chiến trận nhất Đông Nam Á43. Dưới thời Giay-a-vác-man VII (1181 – 1201), quân Cam-pu-chia đã tiến đánh Cham-pa (1190) và biến vương quốc này thành một tỉnh của Ăng-co.
Tuy nhiên, từ cuối thế kỉ XIII, Cam-pu-chia bắt đầu suy yếu. Thêm vào đó, Vương quốc Thái thành lập vào thế kỉ XIV đã nhiều lần gây chiến với Cam-pu-chia, tàn phá kinh thành Ăng-co. Sau 5 lần bị người Thái xâm chiếm, năm 1432 người Khơ-me phải bỏ kinh đô Ăng-co, lui về phía nam Biển Hồ, tức là khu vực Phnôm Pênh ngày nay.
Về văn hóa, người Cam-pu-chia đã xây dựng nên một nền văn hoá riêng, hết sức độc đáo. Từ những thế kỉ đầu Công nguyên, người Khơ-me đã học chữ Phạn của người An. Trên cơ sở đó, từ thế kỉ VII, người Khơ-me đã sáng tạo nên hệ thống chữ viết riêng của mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
74016 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
46866 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37711 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34882 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34381 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32055 -
Hỏi từ APP VIETJACK31714
