TÓM TẮT VĂN BẢN ĐÔI TAI CỦA TÂM HỒN
Quảng cáo
1 câu trả lời 329
Câu chuyện về cô bé gầy gò và thấp bé, bị loại ra khỏi dàn đồng ca vì quần áo bẩn và rộng, lại không được hát, là một lời nhắc nhở về sự đánh giá và lòng nhân ái.
Cô bé đã không bao giờ từ bỏ đam mê hát. Dù bị loại ra, cô vẫn hát mỗi buổi chiều trong công viên. Và một ngày, ông cụ tóc bạc trắng, người không thể nghe, đã khen cô bé hát hay. Ông cụ không nhìn bề ngoại của cô, chỉ tập trung vào âm nhạc và tâm hồn của cô.
Những lời khen của ông cụ đã trở thành nguồn động viên cho cô bé. Cô đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng, nhưng không bao giờ quên ông cụ. Mỗi lần hát, cô vẫn nhớ đến chiếc ghế đá trống không trong công viên.
Câu chuyện này nhắc chúng ta về tình thương và sự đánh giá. Đôi khi, những người không có khả năng nghe lại có khả năng cảm nhận tốt hơn. Hãy luôn trân trọng và đánh giá đúng giá trị của mọi người, bất kể họ có khả năng gì.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76696 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
65057 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
58328 -
56365
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43263 -
42639
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
42003 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35761
