Trong bài thơ “Ánh trăng”, vì sao 2 dòng thơ cuối tác giả dùng “ánh trăng” mà không phải “vầng trăng”?
Quảng cáo
1 câu trả lời 266
- Hình ảnh “ánh trăng” được nhân hóa “im phăng phắc” không một lời trách cứ, gợi liên tưởng đến cái nhìn nghiêm khắc mà bao dung, độ lượng của người bạn thủy chung nghĩa tình. Con người có thể lãng quên quá khứ, nhưng quá khứ thì luôn tròn đầy, bất diệt.
- Đó giống như thứ ánh sáng của lương tri, soi rọi vào tâm can của con người khiến cho con người ta thức tỉnh.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
78654 -
47187
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
28186 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
26169 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
24310 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
23046 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
20185 -
16647
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
16375
Gửi báo cáo thành công!
